Chương 41: Cái bẫy của cô

Tô Mễ và Diệp Gia bước vào cửa hàng phụ kiện mà hồi nãy Chu Tiểu Vũ ghé xem, Diệp Gia hỏi thẳng: "Bà chủ, vừa rồi bạn học kia đến mua cái gì vậy ạ?"

Bà chủ là một người phụ nữ trung niên: "Cô bé xinh đẹp đó mua một cuộn len định về đan khăn choàng cổ cho bạn trai ý!"

Xinh đẹp? Mù rồi sao? Bạn trai ư? Tuổi gì?

"Chị à, hay là chị cũng mua cuộn len về đan khăn choàng cổ cho giáo sư Phó đi?" Tô Mễ gợi ý.

Diệp Gia liếc mắt cô ấy một cái, đặt cuộn len tròn trong tay xuống: "Ba cái trò hề của con nít!"

Vào tối hôm đó, Tô Mễ bị Diệp Gia kéo vào khu thương mại ở trung tâm thành phố, đi dạo mua sắm ở cửa hàng Versace đúng hai tiếng đồng hồ, chọn được một chiếc khăn choàng cổ 1998 màu xanh nước biển.

Bạn học Diệp không biết đan khăn quàng cổ, càng không có thời gian để học đan.

Thay vì dành thời gian và sức lực để đan từng kim từng đường len không quen thuộc này thì Diệp Gia sẵn sàng tiêu chút tiền mua một chiếc khăn choàng cổ cao cấp rồi tặng cho anh.

Chu Tiểu Vũ mua sợi len về đan khăn, rõ ràng là thích làm vẻ ta đây của nữ sinh, đan ra có đẹp hay xấu thì đều là tấm lòng, với tấm lòng này, nếu như tặng cho một bạn nam tương đương tuổi tác thì còn coi như là hợp thời. Nhưng mà Phó Tri Duyên sắp 28 tuổi rồi, Diệp Gia đã cẩn thận quan sát cách ăn mặc của anh, trang phục thường ngày nhìn có vẻ tùy ý không câu nệ, nhưng thực chất lại rất đẹp đẽ, bất luận là áo khoác hay là áσ ɭóŧ bên trong, đều là hàng hiệu, giá cả trên trời, anh là một người đàn ông thể diện, cho nên Diệp Gia tuyệt đối không muốn dùng bất cứ cái gì gọi là "tấm lòng" để kéo thấp kiểu phong cách của anh.

Nếu đã muốn tặng quà thì nên chọn món tốt nhất trong phạm vi khả năng của cô.

Buổi tối, Diệp Gia cởϊ qυầи áo rồi nằm trên giường, điện thoại để trước ngực, gửi tin nhắn wechat cho Phó Tri Duyên.

"Phó tiên sinh, anh ngủ chưa?"

"Chưa." Tốc độ trả lời của anh rất là nhanh.

"Anh đang làm gì đó? J))"

"Đọc sách." Phó Tri Duyên ngồi trên giường, hai chân bắt chéo, trên tay cầm một quyển sách chuyên ngành dày cộp, có điều một khi tin nhắn của cô gửi đến thì quyển sách liền bị anh gác sang một bên.

"Ồ, anh đoán xem em đang làm gì.[Nghịch ngợm]"

Sau khoảng hai phút, đợi mà không nhận được tin nhắn của Phó Tri Duyên, trong lòng Diệp Gia dao động lên xuống, nghĩ rằng chắc anh sẽ không đi đoán những chuyện nhàm chán này đâu, cô quẹo đầu sang một bên, nghĩ rồi nghĩ, đột nhiên khóe miệng lộ ra nụ cười mê hoặc, lấy điện thoại ấn tin nhắn âm thanh.

Mà vào lúc Phó Tri Duyên nghe thấy giọng nói trong tin nhắn thoại của cô, trong tay đang cầm cốc nước bị run lên, suýt chút nữa là tràn ra ngoài.

Giọng nói của cô vừa quyến rũ lại mê ly, hòa quyện với màn đêm: "Bây giờ em đang nằm trên giường, hơn nữa còn không mặc quần áo."

Trong đầu anh cơ hồ là tự nhiên xuất hiện một bức tranh... là hình ảnh không phù hợp với trẻ em, cứ không dứt ra được.

Phó Tri Duyên cảm thấy bản thân có thể đi tắm nước lạnh được rồi đó.

Sau đó lại là một khoảng im lặng kéo dài, ngay khi Diệp Gia nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ trả lời tin nhắn của cô, thì anh đã gửi đến một tin nhắn chữ.

"Chú ý đừng để bị cảm lạnh."

Diệp Gia lăn qua lộn lại trên giường, trên mặt tràn đầy nụ cười sắp tới mang tai.

Trong lòng thỏa mãn trêu chọc nam thần, Diệp Gia lại gửi thêm một tin nhắn: "Ngày mai em được nghỉ, anh có muốn ăn gì không, em làm cho anh?"

Mắt cô dán chặt chữ "đối phương đang nhập..." trên đầu màn hình, cả hai phút đều là lời hiển thị này, Diệp Gia còn tưởng anh đang liệt kê một danh sách dài thực đơn cho cô, kết quả không ngờ tới, anh gửi đến... chỉ có hai chữ: "Đều được."

Đồ ăn cô làm... đều ngon.

Diệp Gia hơi hơi nhíu mày, cái kiểu đều được này, nếu như đổi cách biểu đạt khác thì là tùy tiện.

Rất tùy tiện.

Đột nhiên, khóe miệng Diệp Gia nhếch lên, nở một nụ cười quỷ dị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!