Chương 4: Núi sông sụp đổ

Bích thành(*), chín năm trước.

(*Khu dân cư Bích thành, Bích Sơn, Trùng Khánh, Trung Quốc)

Quán ăn khuya với thức ăn nóng hổi.

"Cá đuôi phượng đến từ Bích thành, sử dụng phương pháp nấu ăn đặc biệt của ẩm thực Tứ Xuyên, với đặc điểm chính là "tê, cay, tươi và mềm", đầu tiên là chọn một con cá trắm cỏ được nuôi ở vùng sông nước, cắt khúc, ướp với rượu nấu ăn, rồi bỏ vào nồi chiên xong thì thêm hạt tiêu, ớt băm vào. Và đừng quên điều quan trọng nhất không thể thiếu trong ẩm thực Tứ Xuyên là tương đậu bản cay(*), sau đó đảo qua đảo lại cho dầu có màu sáng rồi cho thêm rượu nấu ăn, cá viên..."

(*Một loại tương cay Trung Quốc gọi là Pixian Douban)

"Được rồi! Mẹ con tôi đối với quá trình làm ra món cá này một chút hứng thú cũng không có!" Mẹ Diệp ngắt lời bố Diệp, gắp một miếng cá tươi mềm bỏ vào bát của tiểu Diệp Gia: "Bố con đi đâu cũng mắc bệnh nghề nghiệp."

Bố Diệp bày vẻ mặt không sao mà cười cười, nhắm mắt lại nếm kỹ miếng cá tươi ngon, vô cùng hưởng thụ: "Vị chua ngọt đắng cay mặn trên đầu lưỡi, mỗi miếng cắn đều chứa đựng tâm ý của người đầu bếp làm ra nó."

Diệp Gia chỉ tập trung lo nhổ xương cá, hơn ai hết ăn một cách rất nghiêm túc, chuyên chú.

Bố Diệp nhìn Diệp Gia, trên mặt hiện lên nụ cười hiền hậu: "Cái miệng nhỏ ham ăn."

"Cũng không biết là thừa hưởng "gen tốt" từ ai."

Diệp Tắc Phu là một đầu bếp nổi tiếng và là ẩm thực gia, đã đi hàng nghìn dặm và thưởng thức những món ăn ngon khắp thiên hạ, ước mơ cuộc đời này là sở hữu một nhà hàng đặc sản bao gồm những món ngon từ khắp mọi miền đất nước, được nấu ăn cho mọi người là một niềm vui vô bờ bến, ông thường bị bạn bè gọi đùa là "kẻ háu ăn."

Và rồi trong một chuyến du lịch ẩm thực, một thảm họa thiên tai bất ngờ xảy ra khiến Diệp Gia trong một đêm trở thành cô nhi.

Năm đó cô chỉ mới mười ba tuổi.

Cơm no rượu say, trở về khách sạn, hai vợ chồng cùng nhau về phòng nghỉ ngơi, Diệp Gia đi dép lê đứng ở hành lang khách sạn ngẩng đầu ngắm sao. Bích thành rất nhỏ, núi sông non nước, dưới màn đêm, thị trấn nhỏ sáng mờ, thế giới náo nhiệt tràn ngập pháo hoa.

Cách vách, loáng thoáng nghe được âm thanh nói chuyện.

"Ở trường cảnh sát có quen không?" Nói chuyện là một người đàn ông trung niên.

"Vâng, mọi thứ đều ổn." Là giọng nói trầm thấp, âm sắc có thể phân biệt, tuổi không lớn.

"Tốt nghiệp xong có dự tính gì không?"

"Khả năng là sẽ đi viện trợ."

"Viện trợ? Vì sao?"

"Tận lực vì đất nước."

......

Một làn gió mát thổi qua, đêm đã khuya, Diệp Gia xoay người trở về phòng.

Sau khi tắm rửa xong, cô mặc bộ váy ngủ màu hồng trèo lên giường, vừa nhắm mắt lại, trời đất quay cuồng ập đến, lại một trận rung chuyển dữ dội, đồ đạc trong phòng lắc lư, cốc nước và chai sứ rơi từ trên bàn xuống, vỡ tung tóe...

Ở bên ngoài truyền đến tiếng mọi người hốt hoảng la lên: "Có động đất!"

Động đất!

Diệp Gia nhanh chóng xuống giường, bước đi hỗn loạn, che đầu chạy ra ngoài, đi chưa được mấy bước, lại một trận lắc lư dữ dội, thân thể lảo đảo. Chiếc tủ lớn dựa vào tường đổ xuống, cản đường thoát ra, Diệp Gia nhanh chóng lui về. Trong cơn hoảng loạn, nghĩ đến những kiến thức cơ bản khi xảy ra động đất mà cô giáo đã dạy, cô xoay người chạy vào phòng vệ sinh, tìm một góc tường hình tam giác hẹp và trốn vào trong.

Đêm đó, núi sông sụp đổ, thế giới chìm trong im lặng.

Không biết qua bao lâu, Diệp Gia tỉnh lại lần nữa, trước mắt cô tối đen như mực.

Nỗi sợ hãi vô bờ bến thoáng phút chốc ập đến trong lòng cô, cô quên cả khóc, lòng như lửa đốt, muốn cử động thân thể...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!