Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, danh tiếng của "Tri Vị Hiên" đã lan tới hàng trăm nghìn người, hiện tại mỗi ngày buổi trưa và buổi tối, quán ăn đều đông nghịt khách, không chỉ sinh viên Đại học S, mà ngay cả dân văn phòng gần đó cũng dần trở thành khách quen của Tri Vị Hiên, đến 10h tối rồi mà vẫn còn 1 khách hàng lục tục đến ăn khuya, nguyên liệu đã mua trong bếp có thể dùng hết trong ngày, Trình Ngộ cuối cùng cũng được trải qua cảm giác đếm tiền đến rút gân tay, miệng cười đến mức như hoa đào rụng.
Thế là trong bếp phải tìm thêm ba bốn người phụ bếp cho Diệp Gia sai vặt, nhân viên phục vụ cũng tuyển thêm vài người, lương một tháng của Diệp Gia là 7000 tệ, đồng thời Trình Ngộ có cho cô thêm 3000 tiền thưởng, vừa đủ một vạn tệ.
Buổi tối, Phó Tri Duyên từ văn phòng đi ra, ma xui quỷ khiến sao mà anh lại bước đến sân vận động, quét mắt bên trong một vòng.
Có rất nhiều sinh viên tập thể dục trong sân vận động, nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc.
Đã rất lâu không có gặp cô rồi...
Cho nên đây là... là bỏ cuộc rồi?
Phó Tri Duyên lắc lắc đầu, sắc mặt càng lúc càng lạnh.
Quả nhiên là một cô bé, chỉ hứng thú nhất thời.
Quên đi, nghĩ mấy chuyện này làm gì, gần đây thật là... tâm trạng cứ không đúng, đâu đâu cũng thấy sai sai.
Miệng cũng thèm ăn rồi.
Một mớ rối loạn.
Trách ai?
... Cô nhóc lừa gạt.
Vừa đúng lúc Mục Sâm và Đoàn Hiểu Quân đến tìm anh: "Vừa nãy xử lý vụ án ở gần đây, tan làm nên thuận đường qua đây đón anh, một đám tụ tập lát đi ăn khuya với nhau luôn."
Đoàn Hiểu Quân đi đến cạnh Phó Tri Duyên, vỗ vai anh: "Em nghe nói gần trường anh có quán ăn Tứ Xuyên ngon lắm, tiếng tăm truyền khắp rồi, Mục Sâm đã sớm muốn qua đây ăn thử, hôm nay vừa hay đi đón Phó đội, cùng nhau đi nào! Giờ vẫn còn sớm, chắc là còn chỗ ngồi."
Phó Tri Duyên không quan tâm, dù sao anh cũng không có cuộc sống về đêm, nên liền đi với họ đến phố ẩm thực ngoài cổng số 2.
Hiện tại là sáu giờ, bên ngoài quán Tri Vị Hiên đã kê thêm mấy cái bàn ăn, khách đông nườm nượp, buôn bán không dứt, ông chủ nhìn như là một ông trung niên thô kệch, tươi cười đón khách, vui mừng ra mặt.
"Chào quý khách, chỉ là... bên trong không còn chỗ, có thể ngồi bàn phụ bên ngoài được không?" Trình Ngộ ra tiếp đón.
Phó Tri Duyên không ý kiến, Mục Sâm cùng Đoàn Hiểu Quân lại càng không có ý kiến, ba người ngồi xuống bàn gỗ bên ngoài, Đoàn Hiểu Quân đem thực đơn giao cho Phó Tri Duyên, Phó Tri Duyên tùy tiện nhìn một vòng, cảm thấy không có khẩu vị, cái gì cũng không muốn ăn, hiện tại anh chỉ nghĩ đến đồ ăn của người nào đó làm thôi…nhưng hiện tại đừng nói đến chuyện người nào đó nấu cho anh ăn, ngay cả mặt còn không được thấy đây này.
Phó Tri Duyên thấy bực bội, đẩy menu đến bên cạnh Mục Sâm: "Cậu gọi đi, tôi chẳng muốn ăn gì cả."
Mục Sâm nhún nhún vai, gọi hai món rồi đưa menu cho Đoàn Hiểu Quân.
"Quý khách, mọi người là lần đầu tiên đến đây sao?" Trình Ngộ vui tươi hớn hở hỏi.
"Đúng vậy, nghe nói chỗ này rất ngon, nên đến ăn thử xem." Đoàn Hiểu Quân vừa gọi món vừa nói.
"Vậy là mọi người đến đúng nơi rồi, ăn ở chỗ tôi một lần là đảm bảo sau này cách ba ngày mà mọi người không tới ăn thì sẽ thèm đến điên!"
"Có phải vậy hơm, ông chủ anh đừng có khoác lác nha!"
Trình Ngộ xua xua tay: "Làm sao có thể! Cậu nhìn chỗ tôi đây, đều là khách quen không đó! Đầu bếp quán tôi có thể nói là rất giỏi, một ẩm thực gia nổi tiếng một thời năm đó họ Diệp là... cô ấy..."
(Ý của ảnh là bố của Diệp Gia nhé, mà tiếng trung là thành phần phụ đứng trước thành phần chính, ngược lại với tiếng việt, nên mình dịch tạm như vậy nhé)
"Ông chủ, đừng tán gẫu nữa, qua tính tiền!" Tiểu Muội phục vụ đứng ở giữa sảnh, hướng anh ta mà hét một tiếng.
"Được, tôi có ba hoa chích chòe không thì tốt hơn hết là đợi thức ăn lên rồi mọi người tự mình nếm thử."
"Ok, ông chủ cứ bận việc đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!