Chương 38: Quán ăn Tri Vị Hiên

(Chương này là ba chương gộp lại nên mình tách ra nhé, hơn 7000 chữ quá dài lun mn ạ).

Trên phố ẩm thực bên ngoài cổng số 2 của Đại học S, có hàng loạt cửa hàng mặt tiền, với các món ẩm thực phong phú, cũng có nhiều cửa hàng tuyển nhân viên phục vụ, nhưng rất ít nơi tuyển đầu bếp.

Diệp Gia đi dạo vài vòng, cuối cùng tìm thấy một quán ăn tên là "Tri Vị Hiên" ở một góc khuất cuối phố, bức tường kính bên ngoài có dán tờ thông báo tuyển dụng đầu bếp.

Diệp Gia lùi lại và nhìn vào quán, đây rõ ràng là giờ cao điểm ăn trưa, mà ở trong quán ăn lại không có lấy một người khách, cửa tiệm vắng tanh, đèn trong sảnh cũng không bật, tối đen như mực, bàn ghế sắp xếp lộn xộn, một cô gái trẻ mặc tạp dề, vừa cắn hạt dưa vừa xem phim trên điện thoại di động, vô cùng buồn chán...

Một cơn gió lạnh thổi chiếc lá khô bay một vòng trước cửa quán, Diệp Gia có một cảm giác rằng quán ăn này chắc sắp phải đóng cửa rồi.

Diệp Gia vừa mới nhấc chân tiến vào cửa một bước thì cô gái mang tạp dề đầu cũng không thèm ngẩng lên, nói một cách uể oải: "Bà chủ với đầu bếp bỏ chạy rồi, hôm nay không mở cửa."

Diệp Gia: Σ(°△°)︴

"Tôi không phải đến ăn cơm." Diệp Gia giải thích: "Tôi thấy ở ngoài cửa có dán thông báo tuyển dụng đầu bếp, nên muốn đến ứng tuyển vị trí đó."

Lúc này, cô gái nhỏ mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Diệp Gia từ trên xuống dưới, trong mắt lộ ra vẻ không tin tưởng, tựa hồ không ngờ tới một cô gái trẻ như vậy lại đến xin làm đầu bếp.

"Cô chắc chắn là muốn ứng tuyển làm đầu bếp?"

Diệp Gia chắc chắn gật đầu.

Rốt cuộc cô gái nhỏ cũng bỏ điện thoại xuống, đứng dậy và hướng ở cầu thang trên tầng hai gân cổ hét lên: "Ông chủ! Tuyển được đầu bếp rồi nè!"

Sau đó cô ấy bước tới quầy, lấy cốc giấy dùng một lần rót cho Diệp Gia một cốc trà lạnh: "Ông chủ sẽ dậy ngay, cô cứ đợi một tí..."

Hiện tại đã qua 12 giờ rồi mà giờ ông chủ mới rời giường...

Diệp Gia có chút muốn bỏ đi rồi, cảm giác cái tiệm này... có thể thật sự ngày mai sẽ phải sập tiệm quá!

Đúng lúc này, cầu thang gỗ tầng hai vang lên tiếng bước chân uể oải.

Đó cũng là lần đầu tiên Diệp Gia và Trình Ngộ gặp mặt nhau, nhiều năm về sau, khi cô đứng trong đám đông nhìn vào màn hình Led của tòa nhà Thời đại trước mặt, đang phát đoạn video quảng cáo của thương hiệu chuỗi nhà hàng hàng đầu "Tri Vị Hiên", trong hình ảnh, vị tổng tài bá đạo Trình Ngộ đang mặc một bộ vest và đi giày da, đứng trước cửa kính trong suốt và nhìn ra toàn cảnh thành phố.

Rất khó... để tưởng tượng ra người đàn ông rực rỡ như mặt trời, phong cảnh như mặt trăng đó với người trước mặt... lôi thôi lếch thếch này là cùng một người.

Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh ta thì Diệp Gia còn tưởng rằng anh ta là gấu trúc trốn khỏi căn cứ bảo vệ nữa chứ, trên mặt có hai quầng thâm mắt đen, thật không thể hốc hác hơn.

Mặc một cái áo len cổ lọ màu đen, phối với một cái quần jean rách te tua, đầu tóc rối tung hỗn loạn, cằm dưới râu ria xồm xoàm, mặc dù... mặc dù đem đến cho người khác cái ấn tượng đầu tiên là một ông chú thô lỗ, nhưng vẫn không thể phủ nhận rằng khuôn mặt của ông chú rất là tốt.

"Lão tử vừa mới nằm ngủ một tí là đã nhao nhao ầm ĩ rồi! Sớm muộn gì cũng có một ngày ông đây đuổi cô đi!" Giọng nói của Trình Ngộ cực kì khó chịu, mang đậm chất giọng Tứ Xuyên.

Cô gái nhỏ trợn mắt mà trở về chỗ ngồi của mình, tiếp tục lấy điện thoại xem phim, căn bản là không thèm để ý đến anh ta.

Quay đầu liếc mắt đánh giá Diệp Gia: "Cô muốn ứng tuyển làm đầu bếp?"

Diệp Gia gật gật đầu: "Đúng vậy."

"Cô bao nhiêu tuổi rồi?" Trình Ngộ ngồi xuống, lấy từ trong ngực ra một gói thuốc lá Hồng Tháp Sơn, đốt một điếu, hít vào rồi nhả ra một làn khỏi: "Thành niên chưa? Ở đây chúng tôi không cần lao động trẻ em."

"..........."

Mợ nó! Nhìn cô giống trẻ vị thành niên lắm sao?

"Năm nay tôi 22 tuổi."

"22, còn nhỏ nha! Biết nấu cơm không?"

Hơ, vậy là anh tìm đúng người rồi đó!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!