Chương 36: Rượu kết hôn

Một tiếng "cạch", cửa bị khóa trái lại.

Phó Tri Duyên quay đầu lại, cô đang dựa lưng vào cửa, ngẩng đầu ngây ngô cười với anh.

Phó Tri Duyên nhìn quanh căn phòng nhỏ một vòng, căn phòng cho thuê có chút ngổn ngang, một cái giường lớn phủ một chiếc chăn bông màu hồng nhạt mềm mại được đặt ở giữa chiếm diện tích khá lớn, thật sự là không thể không khiến người khác muốn chuyển đi nơi khác.

Căn phòng rất nhỏ rất nhỏ, chia làm ba gian, gian bếp, nơi ngủ và phòng tắm.

Có điều cũng xem như là một ổ nhỏ ấm áp của phòng con gái, tóm lại là có hương vị của con gái.

"Phó đội, anh cứ ngồi tự nhiên, em đi tắm, thay áo quần, tẩy trang... còn cả thay nội y nữa..." Cô nói chuyện cứ dở dở ương ương, ánh mắt mang theo men say lờ đờ nhướng mày nhìn anh: "Anh đừng có đi đó, em... còn có đồ muốn đưa cho anh! Đừng đi đó nha!" Vừa nói cô vừa mở tủ quần áo, bắt đầu lục tung tìm quần áo để thay.

"Phó đội, anh thích cái này, hay cái này?"

Phó Tri Duyên quay đầu, chỉ nhìn thấy trên tay Diệp Gia đang cầm hai cái áσ ɭóŧ có màu sắc khác nhau, một cái màu hoa hồng có viền ren đen, mặt sau là hai dây mảnh màu đen, cái còn lại có ren trắng thuần khiết và hoàn mỹ, thấp thoáng phong cảnh kia, rất có tình thú.

Có thể nhìn ra được là cup B.

Không lớn, vốn dĩ cô còn nhỏ.

Đợi đã! Anh đang nghĩ gì vậy!

Thân dưới của Phó Tri Duyên có một luồng lửa nóng "cọ" một chút liền đốt cháy lên trên...

"Không còn sớm nữa, tôi phải về rồi." Phó Tri Duyên sa sầm mặt mày.

Diệp Gia vội vàng ném hai cái áσ ɭóŧ vào trong tủ, hoảng loạn nói: "Nếu anh đều không thích, vậy thì em không mặc nữa là được, anh đừng đi mà!"

Phó Tri Duyên đỡ trán, nhìn bóng lưng cô bước vào phòng tắm, sao anh cảm thấy... tối nay anh dường như đã rơi vào hang sói rồi!

Có tiếng nước chảy trong phòng tắm, Phó Tri Duyên hít một hơi thật sâu rồi đem sự chú ý của mình sang chỗ khác, trên bàn của cô là một quyển "Nhật ký ẩm thực bốn phương", trông rất cũ, nhưng không bị nhăn nheo, hẳn là thường xuyên lật ra xem, nhưng được bảo quản rất tốt và nâng niu. Trên tường dán tờ giấy ghi chú, là lịch dạy học của anh, giờ tan lớp, giờ tan làm và thậm chí cả thời gian anh làm việc ở sở cảnh sát, đều thấy được rõ ràng.

Thần nào, mỗi lần nhận được wechat của cô đều là trúng vào lúc anh rảnh rỗi.

Thoạt nhìn, rất tốn sức làm ra nó.

"Phó đội, anh vẫn còn đó chứ?" Trong phòng tắm truyền đến giọng nói rầu rĩ của cô.

Anh đáp một tiếng: "Còn."

"Cái kia... em quên lấy đồ ngủ, anh giúp em lấy bộ đồ ngủ ở trên giường có được không?"

Phó Tri Duyên bước đến bên giường, nhìn thoáng qua chiếc váy ngủ trên giường, đưa tay cầm lên, một chiếc váy lụa mỏng manh.

Vào mùa đông rồi mà mặc mỏng manh như vậy đi ngủ?

Anh thật sự không hiểu nổi những sinh vật như phụ nữ, làn da của họ có thể chống lại được cái lạnh của mùa đông sao?

Ánh mắt của Phó Tri Duyên rơi xuống tủ đầu giường, trên đó có một cái huy hiệu màu xanh nước biển dựng thẳng đứng.

Tức khắc cảm thấy có chút quen mắt, Phó Tri Duyên cầm huy hiệu lên, đặt ở lòng bàn tay vuốt ve một chút, thật sự là…rất quen mắt!

Một cô gái nhỏ như cô ấy, làm sao có loại huy hiệu cảnh sát này?

"Phó đội, anh tìm thấy chưa? Nếu tìm không thấy thì em tự ra tìm đó nha!"

"Cô đừng đi ra! Phó Tri Duyên vội vàng bỏ huy hiệu xuống, đi đến cửa phòng tắm, giọng cứng nhắc nói: "Mở cửa."

Cửa phòng tắm được mở ra một chút khe nhỏ, một cánh tay trắng nõn dính những giọt nước từ trong đó duỗi ra, Phó Tri Duyên chỉ quét nhẹ ánh mắt, liền dời đi chỗ khác, đưa bộ đồ ngủ vào tay cô, rồi xoay người đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!