Mọi người đều phải trả giá cho những gì mình đã làm, Đường Phi cũng thế, Triệu Đại Cường cũng vậy... Ngay cả Diệp Gia cô cũng không vô tội.
Cảm giác lưỡi kiếm cắt ngang da lạnh như băng, Triệu Đại Cường cũng không cảm nhận được sự sợ hãi trước cơn đau.
Không công bằng như vậy!
Cái thế giới này, mẹ nó, không phải đều là như vậy à?
Ai cho ngươi công bằng? Ai cho ngươi tôn nghiêm?
Người nghèo, không có tôn nghiêm.
Gió đầu đông rít gào, màn đêm cũng đã sớm buông xuống, khi Diệp Gia lảo đảo rời khỏi ktv Hoàng Đỉnh, liền bị gió lạnh thổi qua, trên người lập tức nổi lên dày đặc một lớp da gà nhỏ.
Thật lạnh.
Dẫm lên đôi giày cao gót nhọn hoắt, cô loạng choạng bước xuống bậc thềm, đi được vài bước thì dừng lại, nhìn nghiêng, chiếc xe màu đen trước mặt quá đỗi quen thuộc.
Người trong xe bị bao phủ trong màn đêm dày đặc và tù đọng, là người cô không muốn nhìn thấy nhất... Phó Tri Duyên.
Diệp Gia nhanh chóng quay đầu đi, xõa tóc dài xuống che mặt, xoay người, quay lưng lại với anh rồi rời đi.
Chiếc xe phía sau đột nhiên bật đèn pha, chiếu sáng sau lưng cô.
Một tiếng bíp vang lên, là lời cảnh cáo cuối cùng của anh.
Cô dừng bước chân lại.
Quay đầu lại, ánh đèn pha chói lọi chiếu vào mặt cô, đôi mắt cô phảng phất như từ trong màn đêm ẩn vào ban ngày, với nhiều lớp phấn mắt lòe loẹt và đôi môi đỏ mọng.
Trong ánh mắt cô vẫn còn mang theo chút men say không rõ ràng.
Bươm bướm ở xương quai xanh như nhẹ nhàng bay lên.
Cô gái nhỏ thanh thuần mà không rành sự đời kia đã từng lỗ mãng liều lĩnh xông vào sinh mệnh của anh, cô đã đem mặt hoàn mỹ đầy đủ nhất trong cuộc đời của mình, thận trọng mà bày ra trước mặt anh... thế mà xoay người một cái, cô yêu nghiệt như một bông hồng, như hòa vào trong bóng đêm, vậy rốt cuộc đâu mới là cô thực sự.
Diệp Gia cắn cắn môi dưới, xoay người rời đi.
Tăng cước bộ nhanh hơn, ôm lấy cánh tay, cái lạnh của đêm mùa đông gọi là cái lạnh của lòng người.
Phía sau đèn xe vụt tắt, cô hoảng loạng bỏ chạy, thất tha thất thểu hướng về nhà mà chạy.
Chuông điện thoại vang lên, Diệp Gia vội vàng nghe, giọng nói của Đào Địch trong điện thoại rất lo lắng: "Tiểu Gia, bây giờ chị đang ở trên đường Long Hưng, em đang ở đâu? Em không sao chứ?"
"Em không sao." Giọng Diệp Gia vì lạnh mà hơi run run: "Em thì có thể có việc gì được?"
"Uống rượu à?" Đào Địch nhạy bén nhận ra giọng cô có chút khác lạ.
"Có uống, nhưng không say."
"Triệu Đại Cường đâu? Em không có đến tìm hắn ta gây sự chứ?"
"Vẫn còn tốt mà." Cô không nhịn được cười một tiếng.
Cô không có động vào hắn ta, chỉ là một suy nghĩ sai thì sẽ hỏng hết.
Với một dao đó chặt xuống thì mọi nỗ lực trước đó đều đốt hết cho mồi lửa.
Cuộc đời của cô, tình yêu chân thành của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!