Chương 33: Ổng đang ghẹo em đấy

Vào thời tiết mùa giữa thu và đông luân phiên nhau, một cốc nước rượu táo quế là một thức uống tuyệt vời để xua tan đi cái lạnh, dưỡng tâm an thần.

Sau khi giao đồ ăn xong thì đã hai giờ rưỡi, Diệp Gia vội vàng chạy xe đến hội trường c, đem xe điện dựng bên cạnh khu để xe đạp, lúc này trong khán phòng ở hội trường c đã chật kín người xem, nam nữ đều có, đương nhiên đa số là nữ, phần lớn là fan girl của Phó Tri Duyên, lúc này, vẫn còn rất nhiều sinh viên đến hội trường C, đám đông ồ ạt, thậm chí hai bên chật kín cả sinh viên, vẫn chưa bắt đầu trận đấu mà khán đài đã nóng lên rồi.

"Tiểu Gia!" Cách đó không xa, Tô Mễ và Lục Cảnh đã chiếm một vị trí tuyệt vời cho cô, từ xa vẫy tay với cô.

Diệp Gia chạy lon ton qua, Tô Mễ cười ôm lấy cánh tay Diệp Gia: "Em đến sớm những một tiếng đồng hồ để chiếm chỗ cho chị đó nha!"

"Em gái tốt!" Diệp Gia ôm Tô Mễ và hôn cô ấy một cái "moah".

"Mấy cậu có chắc là giáo sư Phó sẽ đến không?" Lục Cảnh nhìn Diệp Gia mà hỏi: "Tôi nghe mấy bạn khác nói là thầy ấy rất bận, hầu như không tham gia các hoạt động ngoại khóa ở trường."

"Sẽ đến, anh ấy đã chính miệng nói với tôi trong wechat đó.

Tô Mễ cười khanh khách nhìn Diệp Gia: "Nhắn tin qua wechat luôn? Chị à, lợi hại đó!"

Diệp Gia nhướng mày cười: "Không nhìn xem chị mày ở cấp bậc nào!"

Lục Cảnh vẻ mặt phức tạp nhìn cô, im lặng không lên tiếng, xoay người trả lời điện thoại của Đào Địch.

"A Địch, có chuyện gì vậy?"

"A Cảnh... giờ em có rảnh không?"

Lục Cảnh nhìn Diệp Gia và Tô Mễ bên cạnh, thấp giọng nói: "Rảnh, nói đi."

"Đến bệnh viện số 3, A Phi bên này..." Đào Địch chần chừ một chút: "Em đến đây trước đi."

Lục Cảnh bỏ điện thoại vào túi, xoay người nói với hai người: "A Phi gặp chút chuyện, giờ tôi đến bệnh viện một chuyến, không xem cùng với hai cậu được rồi."

"Xảy ra chuyện gì?" Diệp Gia vội vàng hỏi.

"Trong điện thoại A Địch cũng chưa nói rõ, chỉ nói tôi qua trước, có chút gấp."

Mới đi được hai bước thì Diệp Gia đã kêu cậu ấy lại: "Tôi đi với cậu."

"Nè? Tiểu Gia, chị không xem trận bóng rổ của giáo sư Phó nữa à?" Tô Mễ ở phía sau hỏi.

"Em quay video lại cho chị!" Diệp Gia vừa đi vừa quay đầu lại dặn dò: "Toàn bộ quá trình đó nha!"

"Nè!" Tiếng hét của Tô Mễ cũng không nghe thấy nữa rồi.

"Bộ nhớ của bà đây cũng không có lớn như vậy!"

Diệp Gia đi chưa được mấy phút, cả khán đài lại sôi trào lần hai, Phó Tri Duyên mặc áo bóng rổ màu xanh đậm, từ cổng đi vào cùng với một nhóm giáo viên trẻ cũng mặc đồng phục giống vậy.

Tô Mễ không phải là fan của Phó Tri Duyên, nhưng vào lúc này, nhìn thấy anh một thân thoải mái trong bộ đồ thể thao, cơ bắp ở tay và ở đùi cân đối khác hoàn toàn phong cách khi anh mặc thường phục hàng ngày, mang theo ánh mặt trời bước vào đấu trường, cả người anh như phát ra ánh sáng, anh ở đâu thì ở đó chính là khung cảnh đẹp như tranh vẽ!

Tô Mễ không kìm lòng nổi mà đỏ mặt, vội vàng lấy điện thoại ra bật camera quay video, trong miệng lẩm bẩm: "Chị nha Diệp Gia, chị chạy đi như thế thì xác định một điều là sẽ tiếc đứt ruột đi!"

Trước khi mở màn, Tô Mễ nghe thấy cô gái bên cạnh thì thầm: "Cậu có để ý thấy hôm nay nam thần có điểm không thích hợp không?"

"Không thích hợp chỗ nào?"

"Ánh mắt của anh ấy đó, như vô tình hay cố ý... cứ ngó qua bên hàng khán giả! Liếc qua bên chỗ chúng ta hoài luôn!"

"Không thể nào!"

"Cậu xem cậu xem, lại nhìn qua đây nữa kìa!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!