Chương 3: Người bạn vào sinh ra tử

Đã bao nhiêu năm rồi?

Diệp Gia đếm ngón tay tính, khi đó cô mới 13 tuổi, hiện tại cô đã 22 tuổi rồi.

Đã chín năm rồi.

Xem ra anh hoàn toàn không nhớ rõ cô rồi! Cũng phải thôi... khi đó cô còn nhỏ như vậy.

"Tôi đẹp sao?" Thấp giọng khàn khàn, âm cuối nhẹ nhàng giương lên.

Diệp Gia đang đắm chìm vào sắc đẹp, chưa hoàn lại hồn.

Chỉ thấy Phó Tri Duyên hơi hơi nâng mắt lên, nhìn về cô, cùng cô đối diện một lát.

Gương mặt đỏ ửng từ hai má lan đến hai tai.

Cô kinh hoảng thất thố liên tục gật đầu, lại phát hiện không thích hợp, anh nghiêm túc không hề cùng với cô nói giỡn, Diệp Gia lại cuống quýt lắc đầu.

Gật đầu rồi lại lắc đầu, chóng cả mặt, trong lòng cô một mớ hỗn độn, khó khăn nuốt một ngụm nước miếng, đem mặt nhìn ra cửa sổ.

Ngoài cửa sổ bóng cây lay động.

Một tiếng rên nhẹ không dễ nghe thấy, anh tiếp tục công việc trong tay, không để ý đến cô nữa.

"Xin hỏi vị... vị đội trưởng này, tôi nên xưng hô với ngài như thế nào ạ?" Diệp Gia ngày thường miệng lưỡi sắc bén mà giờ khắc này ngay cả nói chuyện cũng nói không rõ, lắp bắp run rẩy, thấp thỏm lo sợ.

Ánh mắt Phó Tri Duyên vẫn nhìn tập tài liệu trong tay như cũ, tùy tiện nói: "Họ Phó."

Ngắn gọn xúc tích, không nhiều thêm một chữ.

"À, xin chào đội trưởng Phó, tôi tên là..."

Diệp Gia còn chưa kịp nói ra tên của mình, Phó Tri Duyên đã ngắt lời cô với giọng trầm lạnh lùng: "Là cái gì, cô cảm thấy tôi đang có tâm tình rảnh rỗi mà làm quen với cô?"

Diệp Gia ngậm miệng lại, gian nan mà nuốt ngụm nước bọt, lời nói lạnh lùng và biểu cảm như băng của anh trực tiếp dập tắt ngọn lửa nhỏ đang bùng lên trong lòng cô. Cũng không phải lần đầu cô đến đồn cảnh sát, nhưng gặp phải đội trưởng vừa dữ vừa vô nhân tính như vậy thì vẫn là lần đầu thấy.

Cô không dám nói gì thêm nữa.

Đêm yên tĩnh, trầm mặc một cách mỹ lệ.

Đoàn Hiểu Quân cuống cuồng đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy Diệp Gia bị phạt ngồi trên băng ghế nhỏ, mới thở phào nhẹ nhõm, liền đoán được chuyện gì xảy ra. Quả nhiên, Phó Tri Duyên đầu cũng không nâng, giọng nói lạnh nhạt: "Tự ý rời khỏi vị trí mà không xin phép?"

"Là tôi sơ suất, nha đầu này tinh ranh thực sự, đội trưởng Phó, đã gây thêm phiền toái rồi." Đoàn Hiểu Quân hơi cúi người nhẹ xin lỗi anh.

Phó Tri Duyên quét qua Diệp Gia một cái, không nhìn thấy nhiều vẻ tinh ranh quỷ quái của cô, chỉ cảm thấy có vẻ... ngu ngơ, ngốc nghếch.

Đoàn Hiểu Quân đi qua, một phen xách cổ áo Diệp Gia lên, tức giận nói: "Giở trò với tôi phải không!"

"Không có!" Diệp Gia làm bộ ủy khuất, thoáng nhìn thấy gói băng vệ sinh dùng ban đêm trên tay Đoàn Hiểu Quân, vừa lúc ánh mắt Phó Tri Duyên cũng nhìn nghiêng qua theo.

Thật là xấu hổ!

Khuôn mặt già của Diệp Gia đỏ lên, Đoàn Hiểu Quân trực tiếp ném băng vệ sinh vào tay Diệp Gia: "Không phải kỳ kinh nguyệt đến sao? Đi thay đi!"

Cầm chặt gói băng vệ sinh trong tay, đi cũng không được mà ở lại cũng không xong, cô thật là muốn khóc rồi.

"Bây giờ biết đỏ mặt rồi?" Đoàn Hiểu Quân tuy rằng mềm lòng nhưng tính tình lại gắt gỏng, biết suýt chút nữa để người chạy thoát nên càng tức giận hơn: "Lừa ông đây đi mua băng vệ sinh cho cô, con gái con đứa, thật không biết xấu hổ."

Giờ khắc này, Diệp Gia chỉ hận không thể đào cái hố mà vùi đầu vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!