"Còn khá là tỉ mỉ."
Giọng điệu của anh giống như tự lẩm bẩm một mình, thế cho nên Diệp Gia không chắc có phải là anh đang nói chuyện với mình hay không.
Đúng lúc này, cửa bị gõ, một giọng nữ lanh lảnh vang lên: "Đội trưởng Phó, anh tan làm chưa ạ?"
"Vào đi."
Bước vào là một người phụ nữ cao mảnh khảnh trong bộ đồng phục đen, vấn tóc và đội mũ, khóe mắt cong lên như vầng trăng khuyết: "Đội trưởng Phó, tôi mang cho anh bánh..."
Cô ta liếc nhìn Diệp Gia, giọng nói đột nhiên dừng lại, sau đó ánh mắt chuyển đến hộp bánh trung thu trên bàn, cuối cùng nhìn Phó Tri Duyên đang ăn bánh trung thu mà sửng sốt.
Phó Tri Duyên rất ít khi giao du với người khác giới, mà lúc này đây, trong phòng làm việc của anh xuất hiện một cô gái lạ, hai người ngồi cạnh nhau, một người cầm trên tay miếng bánh trung thu mà ăn, cảnh tượng thật hài hòa...
Đây là cô ta đang nằm mơ sao?
Phó Tri Duyên đặt miếng bánh xuống, cầm ly nước hớp một ngụm, Diệp Gia nhanh nhảu lấy giấy đưa cho anh, Phó Tri Duyên hơi sững lại nhưng vẫn nhận lấy từ tay cô, rồi lau tay, xong ngẩng đầu lên hỏi: "Có chuyện gì?"
Tay Hạ Sênh siết chặt túi bánh trung thu, Diệp Gia chú ý đến thay đổi nhỏ trên vẻ mặt của cô ta, trước đây từng nghe Đào Địch nói qua, ở trong đội có một cô hoa khôi cảnh sát đang theo đuổi anh, nói vậy... chắc là vị đại mỹ nữ này nhỉ.
Vẻ mặt của Hạ Sênh rất mất tự nhiên, mở miệng hỏi: "Đội trưởng Phó, vị này là?"
Phó Tri Duyên sẽ giới thiệu cô như thế nào đây? Diệp Gia cũng rất là tò mò.
"Một cô em gái nhỏ của tôi." Anh nói ngắn gọn..... Diệp Gia che mặt.
Anh trai em gái hay gì đó, thật là ngượng ngùng, vẫn là anh... anh...
Sự thất thố của Hạ Sênh chỉ trong vài giây, xong lại cười tươi như hoa rồi bước tới: "Chào em gái, chị là Hạ Sênh, đồng nghiệp của đội trưởng Phó."
"Tôi tên Diệp Gia."
Hừ! Ai là em gái của cô!
Phó Tri Duyên lau sạch những ngón tay mảnh khảnh của mình rồi thờ ơ hỏi: "Có việc?"
"Em mang bánh trung thu đến cho anh đây!" Hạ Sênh đem hộp bánh nắm chặt trong tay ra đưa qua cho anh.
Phó Tri Duyên không qua nhận lấy bánh trong tay cô ta, mà lại nói: "Đem cho mấy người Mục Sâm đi, tôi đã ăn bánh rồi."
Nụ cười trên mặt của Hạ Sênh có chút miễn cưỡng, cô ta nhìn hộp bánh trên bàn rồi nói: "Bánh trung thu này thơm quá đi."
"Chị Hạ Sênh, chị cũng ăn thử nhé." Xuất phát từ lịch sự, Diệp Gia cầm miếng bánh đưa cho Hạ Sênh, Hạ Sênh nhận lấy, nhạy bén nhìn thấy chữ được khắc trên miếng bánh, rồi lẩm bẩm đọc ra: "Gia hành tri hiện."
Diệp Gia nghe mà chấn động trong lòng, bị nhìn thấy và bị đọc ra là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau nha! Phảng phất như tâm tư thầm kín bị người ta phơi bày, khuôn mặt Diệp Gia lại bắt đầu nóng lên.
Hạ Sênh nhìn nhìn Diệp Gia, rồi lại nhìn Phó Tri Duyên, như thể đột nhiên hiểu ra điều gì đó...
"Được rồi, đi thôi." Phó Tri Duyên treo mũ lên giá móc áo, quay đầu liếc nhìn Diệp Gia: "Tôi tan làm rồi."
Diệp Gia ngoan ngoãn gật đầu, thu dọn hộp bánh trên bàn cho vào túi, sau đó lại lấy giấy ra lau sạch mặt bàn, Phó Tri Duyên đã đi ra tới cửa rồi, cô vẫy tay chào Hạ Sênh rồi nhanh chóng đuổi theo Phó Tri Duyên.
Hạ Sênh nắm chặt miếng bánh trong tay, ngây người một lúc, nghiến răng bước ra khỏi phòng, thuận tay ném miếng bánh vào thùng rác.
Đoàn Hiểu Quân đứng ở cửa phòng làm việc, sờ cằm ngó ra cửa, lẩm bẩm nói: "Diệp Gia... thật lợi hại!"
Mục Sâm cầm tài liệu đi qua gõ vào đầu anh ta: "Một cô nhóc lừa gạt thì lợi hại cái gì."
Đoàn Hiểu Quân dùng mắt chỉ chỉ ngoài cổng lớn, Mục Sâm thuận theo ngó ra nhìn, ngoài cổng, Diệp Gia đưa một túi hộp bánh trung thu mới tinh khác cho Phó Tri Duyên, anh hơi sững lại, nhưng rồi cũng duỗi tay ra nhận lấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!