Chương 27: Phó tiên sinh, Trung thu vui vẻ!

"Ủa? Đây không phải là Diệp Gia sao?" Đoàn Hiểu Quân qua khe cửa nhìn thấy cô, lại thấy trên tay cô là hộp quà bánh trung thu, liền cười trêu chọc: "Sao, cô cũng đến tặng bánh trung thu cho đội trưởng Phó à?"

Diệp Gia nhìn anh ta, trong miệng còn đang nhai bánh, nghĩ thầm bánh mà anh ta đang ăn hẳn là bánh của nhóm tình địch tặng cho Phó Tri Duyên. Diệp Gia liếc mắt nhìn phòng làm việc, hộp bánh trung thu đã bị mở ra chẳng còn mấy cái.

Ánh mắt của Đoàn Hiểu Quân rơi trên hộp bánh trong tay Diệp Gia: "Ôi, bánh trung thu này có nhân bánh gì vậy ta!"

Nhân gì thì liên quan gì tới anh! Nghĩ cũng đừng nghĩ!

Diệp Gia vội vàng đem hộp quà giấu ở sau lưng.

"Phó Tri Duyên đâu?" Cô hỏi.

"Tìm đội trưởng Phó có việc gì à?" Đoàn Hiểu Quân cười nói: "Bây giờ là giờ làm việc, đội trưởng Phó không gặp khách, có thể để lại đồ, còn người thì có thể rời đi."

Xí! Nằm mơ đi!

Chắc vừa nãy cũng dùng cái cớ này để giữ lại bánh của nhóm tình địch đó đi.

Diệp Gia nghiến răng: "Tôi cũng không phải là khách."

"Vậy cô đến đây làm gì!"

Đến cục cảnh sát thì có thể làm gì?

"Tôi đến tự thú!" Diệp Gia nói mà không suy nghĩ: "Có thể gặp không? Tôi chỉ giải thích tình hình với Phó Tri Duyên."

Đoàn Hiểu Quân hơi kinh ngạc, anh ta dường như không ngờ rằng cô sẽ nói như vậy, trong phòng Mục Sâm cười cười: "Tiểu Quân, đừng làm khó người ta nữa, 10 giờ là đội trưởng Phó tan làm rồi, bây giờ cũng sắp tới giờ rồi, dẫn cô ấy vào đi."

"Thương hoa tiếc ngọc cô đó." Đoàn Hiểu Quân ném nửa cái bánh còn lại vào trong miệng rồi ra sức nhai, khó khăn nuốt xuống xong rồi đi ra cửa.

Diệp Gia đi theo Đoàn Hiểu Quân đến phòng làm việc của Phó Tri Duyên, Đoàn Hiểu Quân gõ cửa phòng, bên trong truyền ra một giọng nói trầm thấp quen thuộc: "Mời vào."

Anh ta xoay nắm cửa, nghiêng người nói với Diệp Gia: "Vào đi."

Diệp Gia hít một hơi thật sâu, lướt qua khe cửa vào văn phòng của Phó Tri Duyên.

Phó Tri Duyên đang cúi đầu sắp xếp tài liệu trên bàn, ánh mặt trời lọt vào cửa sổ, như l*иg vào ánh hào quang trên người anh, anh cứ như vậy, yên tĩnh ngồi trong bụi không khí dưới ánh nắng mặt trời, thời gian như đứng yên lại.

Khóe mắt liếc nhìn người trước mặt, Phó Tri Duyên ngẩng đầu lên có chút kinh ngạc: "Là cô?"

"Phó tiên sinh, Trung thu vui vẻ." Diệp Gia nhanh chóng quơ quơ hộp quà trong tay lên: "Đây là em..."

"Tôi không nhận quà." Phó Tri Duyên thẳng lời mà từ chối.

Biết ngay mà...

"Đây là... áo khoác của anh hôm bữa." Diệp Gia vội giải thích: "Em giặt sạch rồi, trả lại cho anh."

Ngày đó gặp phải tên lưu manh, anh đã khoác áo khoác lên người cô.

Có chút tự mình đa tình mẹ nó rồi...

Phó Tri Duyên không được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, nói: "Vậy... đặt ở bên kia đi."

"Vâng." Diệp Gia lấy hộp quà từ trong túi áo khoác anh ra và đặt trên bàn, rồi ngồi đối diện với bàn làm việc của anh, mở nắp hộp ra, hương thơm ngọt ngào nóng hổi ập vào mặt, Diệp Gia nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, tự nói một mình: "Thơm quá đi! Còn nóng hổi luôn!"

Phó Tri Duyên không ngẩng đầu.

Diệp Gia nhanh gọn mà cầm một miếng bánh lên cắn một ngụm, vừa xốp vừa mềm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!