Phó Tri Duyên dường như cũng không ngờ cơn mưa này lại ập đến, anh sững sờ, cầm giáo án trên tay, cảm thấy hơi bất lực, nhìn có vẻ anh cũng không mang theo ô.
Diệp Gia liếc nhìn ra ngoài và thấy một chiếc ô tô quen thuộc đậu ở bóng râm trên đường cách đó 100m.
Một quý ông khiêm tốn như Phó Tri Duyên thì chắc chắn sẽ không nguyện ý ướt như chuột lột.
Diệp Gia cúi đầu, khóe miệng khẽ nở một nụ cười giảo hoạt, ngẩng đầu nhìn thấy cái nhìn của anh, cô lập tức kiềm chế ý cười, tỉnh bơ như không.
Ngay khi Diệp Gia vui mừng khôn xiết, thì giọng nói của một người đàn ông truyền đến: "Thầy Phó, thầy không có ô sao?"
Trong phòng bảo vệ, nhân viên bảo vệ nhiệt tình tăng vọt, nhanh chóng lấy ra một chiếc ô đen đưa cho Phó Tri Duyên: "Đây là ô khẩn cấp mà trường học chuẩn bị cho giáo viên, cho thầy."
"Cảm ơn." Phó Tri Duyên nhận lấy ô.
Diệp Gia nhìn cái đức hạnh hết sức vui mừng của Tiểu Vương, đoán chắc là fan boy của Phó Tri Duyên rồi. Cô nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt tựa như con dao chỉ xém chút muốn đυ. c một lỗ trên mặt anh bảo vệ.
Phó Tri Duyên nhìn Diệp Gia một cái, cô lờ mờ cảm thấy khóe miệng anh nhếch lên cười mà như không cười.
Phó Tri Duyên quay mặt đi, lại nhìn nhìn mưa to bên ngoài, sương mù dày đặc tràn ngập không trung, cơn mưa này cỏ vẻ tạm thời không dứt.
Ngay khi Diệp Gia nghĩ rằng lúc này Phó Tri Duyên muốn vứt cô ở nơi này một mình rồi rời đi, thì Phó Tri Duyên lại nhàn nhạt nói: "Đi thôi."
Anh quay lại và đi vào trong tòa nhà dạy học.
Anh ấy có ý gì?
Là bảo cô đi đi, hay là bảo cô đi theo anh?
Diệp Gia không chắc, Phó Tri Duyên đã đi được một đoạn, quay đầu lại nhìn cô lần nữa,, một tia chớp cắt ngang bầu trời ở đằng xa, soi rõ khuôn mặt trầm lặng của anh.
Tinh thần của Diệp Gia chấn động, là ý thứ hai.
"Giáo sư Phó, anh đợi em một lát, em đem xe khóa cái đã!" Diệp Gia vui sướиɠ mà hô to một tiếng, trong mắt giữa mày đều là ý cười, cầm khóa xe "răng rắc" một tiếng khóa lại xe máy điện, xách theo hộp thức ăn, bước nhanh bắt kịp tốc độ của Phó Tri Duyên, mỗi bước chân đều vui sướиɠ.
Thật vui vẻ nha!
Diệp Gia tung ta tung tăng đi theo sau Phó Tri Duyên, vào thang máy, đi đến một phòng làm việc ở lầu năm, Phó Tri Duyên lấy chìa khóa mở cửa ra, bước vào phòng bật đèn, đèn điện nhấp nháy sáng lên.
Phòng làm việc được bài trí gọn gàng, với một cái bàn làm việc bằng gỗ đen sạch sẽ và bể cá trên bàn, có hai con cá vàng trong đó, hộp đựng bút có vài cây bút bên trong, và một bên phòng đặt một chiếc ghế sofa da màu đen trông khá là cao cấp. Phía bên kia kê một giá sách gỗ thẳng đứng dựa vào tường.
Sau khi vào phòng, anh cởϊ áσ khoác đồng phục treo lên mắc áo, để lộ ra bên trong đang mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng. Anh cầm điều khiển điều hòa trên tủ, bật máy lạnh, xua đi cái nóng bức trong phòng.
Ở đây là văn phòng làm việc của anh ấy nha!
Diệp Gia vẫn lúng túng đứng ở cửa, cảm thấy bất an, Phó Tri Duyên chỉ chỉ vào sô pha, ý bảo cô qua đó ngồi.
Diệp Gia ngoan ngoãn gật đầu, dịch đến bên sô pha, đặt hộp thức ăn lên bàn khách, sau đó ngồi xuống.
Ý của anh là để cô ngồi ở đây đợi mưa tạnh.
Phó Tri Duyên bước đến bệ cửa sổ, mang mấy chậu cây xanh bên ngoài vào, đặt ở góc tường để tránh mưa gió. Sau đó anh lại quay lại, lấy bịch thức ăn cho cá vàng trên tủ rồi rắc một vài hạt thức ăn cho cá ở bên trong.
Diệp Gia nhìn anh chăm sóc hoa cỏ, lại cho cá vàng ăn, rồi xoay người đóng cửa sổ lại một cách kỹ lưỡng, lúc này, khí lạnh trên người Phó Tri Duyên cũng không còn, ánh mắt ôn hòa, bớt đi sự xa cách và vẻ lạnh lùng trước đây.
Đem lại cho người khác cảm giác thật thoải mái.
Sau đó anh cầm một tài liệu trên bàn lên, đồng thời lấy bút từ ống đựng bút, ngả người trên ghế, bắt đầu đọc.
Anh ấy cần phải làm việc rồi sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!