Chương 20: Tâm ý trên đầu lưỡi

Trái tim Diệp Gia như muốn khoác thêm đôi cánh mà bay lên, khuôn mặt đỏ bừng, như sắp nổ tung tại chỗ.

Đội ngũ tập trung lại, "xoát" một tiếng rồi đứng nghiêm, dừng lại trước mặt cô.

Đây là có ý gì?

Diệp Gia còn chưa kịp phản ứng, thì lại có một tiếng khẩu lệnh khác.

"Rẽ trái, rẽ!"

"Chạy đều, chạy!"

Cả đội ngũ quay lại, nghiêng người về phía trước, chạy chậm, vụt qua trước mặt Diệp Gia chạy đi.

Tiếng ve kêu râm ran mùa hè, Diệp Gia nhìn bóng lưng đồng phục biến mất của anh mà gian nan nuốt nước miếng.

Khi nãy cả đội ngũ dừng lại tập hợp ở bên cạnh cô là cố ý...ư?

Trên đường trở về, cô vẫn chưa bình tĩnh lại.

"Phó đội cũng đảm nhiệm làm sĩ quan huấn luyện hả?" Diệp Gia hỏi Tô Mễ.

"Làm sao có thể, thầy Phó bình thường siêu bận rộn luôn, sẽ không huấn luyện tân sinh viên, đó là mấy sinh viên anh ấy dẫn đến, anh ấy đảm nhận huấn luyện quân sự!" Tô Mễ giải thích: "Chính là mấy anh đẹp trai mà khi nãy chị nhìn thấy đó."

Anh đẹp trai ở đâu cơ? Ngoại trừ anh ấy, ai cô cũng không thèm nhìn, khi thích một người nào đó, thì trong mắt trong tim, trong thế giới chỉ có mỗi người đó, người khác đều trở thành vật làm nền.

Tô Mễ gõ gõ đầu Diệp Gia: "Hiểu rõ mức độ yêu thích của thầy Phó chưa! Bình thường thầy ấy sẽ không bao giờ liếc nhìn những em gái fan girl kia."

Tất nhiên, trong đám fan girl kia thì còn bao gồm Diệp Gia trong đó nữa.

"Kẻ nào dám xông lên, lên một người thì gục một người." Tô Mễ tiếp tục khoa trương: "Xác người ngổn ngang khắp cánh đồng, máu chảy ngàn dặm. Tương truyền rằng nguyệt hắc phong cao chi dạ(*), ngọn núi rừng mơ nhỏ sau trường học, lúc nào cũng nghe thấy tiếng hát ca than khóc, một trận gió tanh mưa máu."

(*) hình dung trời cao mây đen che phủ trăng giữa đêm.

"Tô Mễ."

"Ừ?"

"Em có thể đừng dùng loạn thành ngữ được không? Chị khϊếp đến hoảng sợ."

"Liên quan rắm gì tới chị chứ!" Tô Mễ trợn mắt.

"Ừm." Diệp Gia nói: "Từ ngày mai trở đi, chị sẽ đến trường bọn em ship đồ ăn."

Khóe miệng Tô Mễ run rẩy, nhìn cô: "Chị đúng là càng đánh càng hăng mà!"

"Câu thành ngữ này em nói đúng rồi."

Diệp Gia đem chiếc xe điện đi ship đồ ăn của mình ra rồi lau lại lần nữa, rồi chạy qua bên công ty giao đồ ăn gạo lứt mua một thùng đá giữ nhiệt mới toanh, sau đó gắn chặt vào sau yên xe điện, bắt đầu sự nghiệp ship đồ ăn ở trường của cô.

App giao đồ ăn có hình thức đoạt đơn hàng, kế hoạch tuyến đường tối ưu và tiết kiệm thời gian đến mức tối đa, trung bình mỗi ngày Diệp Gia có thể chạy được khoảng 40 đơn hàng.

"Xin chào bạn học, đồ ăn của bạn đến rồi, bạn xuống lầu lấy giúp mình nhé."

"Được, chờ một chút."

Diệp Gia ngồi trên xe máy điện đợi, cúi đầu xem điện thoại tiếp tục cướp đơn.

Đúng lúc này, cô nhận được điện thoại của Tô Mễ: "Chị ơi, có thông tin tình báo mới nhất!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!