Chương 137: Hôn lễ

Lúc gỡ băng gạc ra, Diệp Gia nắm lấy tay anh, nói với anh một cách thành tâm và nghiêm túc: "Anh Tri Duyên, em chỉ muốn anh biết rằng dù anh có biến thành bộ dạng nào đi chăng nữa thì trong lòng em anh mãi là người đẹp trai nhất, vĩnh viễn là nam thần của em."

Phó Tri Duyên nở nụ cười ấm áp: "Chắc chắn phải vậy rồi."

Lớp băng gạc được gỡ xuống từng cái một, cô nhìn anh bằng ánh mắt thật sâu, qua một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn lại.

Phó Tri Duyên đưa tay xoa xoa khóe môi cô, còn mỉm cười nói đùa: "Sao, hiện trường vụ tai nạn quá thảm không nỡ nhìn?"

"Anh Tri Duyên, em sẽ không ghét bỏ gì anh đâu! Thật đấy!"

Nụ cười trên mặt Phó Tri Duyên tắt ngấm, anh bị dọa rồi, vội vàng đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh soi gương.

Lúc đi ra, Diệp Gia cười đến sái quai hàm.

"Dám chơi anh!"

Phó Tri Duyên đi tới trực tiếp vác cô lên vai, đi thẳng lên lầu, vào trong phòng rồi ném cô lên giường.

Diệp Gia nâng khuôn mặt anh lên, nó không phải hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu, nhưng những vết sẹo khủng khϊếp trên khuôn mặt anh đã hoàn toàn biến mất, làn da trơn mịn hơn rất nhiều, rất có thần thái của trước đây, nếu nhìn kỹ, làn da tuy không còn mịn màng như xưa, nhưng có thêm mấy phần vẻ đẹp thô kệch.

Vẫn là nhờ nền tảng tốt, trước đây nó đã bị hủy hoại đến như vậy rồi mà giờ còn có thể khôi phục được.

Phó Tri Duyên nói, đây gọi là **

Người có khí chất thì nhìn thế nào cũng đều đẹp trai.

Diệp Gia nói, anh tự luyến nhỉ!

Lúc này phẫu thuật xong thì nói về khí chất, lúc chưa phẫu thuật thì ai ngay cả gương cũng không dám soi?

Nói tóm lại là Phó Tri Duyên vẫn rất để ý đến nhan sắc của mình, đã đẹp suốt ba mươi năm rồi, có thể không quan tâm được sao?

Lấy lại được vẻ đẹp và sự thịnh vượng, Phó Tri Duyên bắt đầy bận rộn sắp xếp đám cưới của anh và Diệp Gia.

Bánh Bao mặc một chiếc đầm công chúa màu trắng, còn Phó Thời thì lần đầu tiên trong đời mặc bộ âu phục đuôi tôm màu đen, trong xe ô tô đang chạy, cậu đang loay hoay chỉnh lại cái nơ nhỏ nơi cổ mình, cầm chiếc gương soi đi soi lại, nghiêm túc trịnh trọng, hệt như là thần thái của một đứa bé trưởng thành.

"Thằng bé này, bình thường không nhìn ra, nhưng giờ diện đồ lên trông rất đẹp trai đó nha!" Mục Sâm

- người làm phù rể khen ngợi nói.

"Tất nhiên rồi, không nhìn xem đó là con trai của ai." Phó Tri Duyên ngồi bên cạnh tỏ ra tự hào, xoa xoa đầu Phó Thời: "Con trai tớ không chỉ đẹp trai mà còn thông minh nữa, mới có 8 tuổi thôi mà đã lên năm 3 tiểu học rồi."

(ở bên Trung Quốc thì hệ thống giáo dục tiểu học dài hơn bên Việt Nam một năm, nên Phó Thời sẽ là tương đương lớp 4 bên mình nhé, cậu bé nhảy một lớp)

"Trâu bò thế, năm đó Phó đội cậu cũng vượt lớp tận 3 cấp, lên sơ trung lại vượt 2 cấp, xem ra A Thời cũng không chịu thua kém nha!"

"Nó giỏi hơn tớ nhiều." Phó Tri Duyên mỉm cười.

Phó Thời quay mặt đi, khuôn mặt cậu đã đỏ bừng lên rồi, trái tim đập bùm bùm không ngừng.

Chưa bao giờ được nghe ông ba mình khen mình như vậy, thì ra trong lòng của ba mình, cậu xuất sắc như thế?

Cứ tưởng ông già mình chỉ thích mỗi Bánh Bao, không thích mình chứ.

Trên đường đến khách sạn, Phó Thời không nói lời nào, trong lòng ngọt ngào đến mức có chút phát ngấy, cậu kìm lòng không đậu mà cứ nhích sang ngồi bên cạnh cha mình.

Phó Tri Duyên thuận tay ôm vai cậu, đông tác rất là tùy ý, cũng rất là tự nhiên, giống như một cặp cha con bình thường.

Trái tim của Phó Thời đập càng mạnh hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!