Khi Diệp Gia gặp lại Lục Cảnh lần nữa, ngày đó vẫn là một đêm mưa như cũ.
Cách một tấm kính, Diệp Gia nhấc điện thoại lên, bộ dạng của cậu ta trông mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã trong suốt hơn trước rất nhiều.
"Năm ba đại học ông Từ đã đến tìm tôi, hỏi tôi có muốn theo ông ta làm việc không."
"Lúc đầu tôi chỉ là tiếp xúc ở phạm vi bên ngoài, nhưng dần dần lúc tôi phát hiện ra một số thứ thì đã không có cách nào quay đầu lại nữa rồi." Cậu ta cười khổ: "Đương nhiên tôi cũng không phải là muốn biện hộ cái gì cho bản thân, làm loại việc này, từ trước tới nay đều là do tôi tự nguyện, không ai ép buộc tôi cả."
"Tôi muốn kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, tôi muốn sống một cuộc sống đầy đủ."
Lục Cảnh nhìn Diệp Gia một cái: "Tất nhiên, cũng không phải chỉ bởi vì là kiếm tiền, người đó... chồng của cậu, tôi hận anh ta."
"Đã có được một người vợ tốt như cậu, thế mà anh ta lại còn một lòng muốn đi biên cảnh, bỏ lại cậu một mình ở Lộc Châu, tôi ghen tị với anh ta, lại càng hận anh ta hơn, hận anh ta tuyệt tình, rồi lại ghen tị tình yêu mà cậu dành cho anh ta."
"Tôi không hy vọng anh ta trở về, tôi hận không thể khiến anh ta chết đi."
"Lục Cảnh." Diệp Gia đột nhiên cắt ngang lời cậu ta.
"......" Lục Cảnh ngẩng đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn cô.
"Cậu có biết hồi cao trung, tôi hối hận nhất là điều gì không?"
"Là quen biết tôi sao?" Lục Cảnh nở nụ cười giễu bản thân.
Diệp Gia bất lực mà lắc đầu: "Vào buổi chiều trước kỳ thi cấp 3, trong phòng học chỉ có hai người chúng ta, tôi đang dựa vào ghế mà ngủ, cậu ở bên cạnh tôi ôn bài, sau đó xảy ra chuyện gì cậu còn nhớ chứ?"
Hô hấp của Lục Cảnh bị siết chặt, cậu ta đương nhiên sẽ không bao giờ quên, buổi trưa hôm đó, ánh mặt trời rất ấm áp, Diệp Gia nằm ở bên cạnh cậu, ngủ rất say, cậu không có lòng dạ nào mà ôn tập, nhìn cô say đắm hồi lâu, sau đó nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt cô.
"Cậu vĩnh viễn không thể đánh thức được một người đang giả vờ ngủ." Diệp Gia mỉm cười, nhưng trong mắt lại lộ vẻ đau xót: "Tôi nên tỉnh lại cho cậu một cái tát, hoặc là mắng cậu một trận."
Đồng tử của Lục Cảnh run lên kịch liệt, cậu ta không ngừng lẩm bẩm hỏi cô: "Cậu nói cái gì?"
"Nhưng tôi lại không có can đảm, lúc đó..." Diệp Gia buồn bã nói: "Tôi chỉ có một người bạn là cậu, mất đi cậu, thì tôi không còn cái gì nữa cả."
"Lục Cảnh, khi đó sự yêu thích của cậu đã an ủi tôi, tiếp cho tôi thêm dũng khí, tôi khôn nỡ mất đi cậu, nhưng cuối cùng tôi đã hại khổ cậu."
-
Từ nhà giam đi ra, trời mưa phất phới không ngớt, Phó Tri Duyên đang cầm chiếc dù màu đen đứng bên ngọn đèn đường vàng ấm áp đợi cô.
"Nói chuyện xong rồi hả em?" Anh vòng tay qua vai cô ôm cô vào trong chiếc dù, hai người cùng nhau đi về phía cổng.
"Dạ, cậu ấy nói sẽ cố gắng hợp tác điều tra." Cô nhìn Phó Tri Duyên: "Có thể..."
Anh biết cô muốn nói cái gì.
Nắm chặt tay cô, anh thở dài: "Diệp Gia... trong tay cậu ta còn có một mạng người."
Lục Cảnh đã gϊếŧ Anh Cửu.
Diệp Gia cắn môi dưới, không nói gì.
"Diệp Gia..." Anh lại kêu tên cô, lần này Diệp Gia nắm ngược lại tay anh, ngước nhìn anh: "Em hiểu ạ, anh Tri Duyên, em chỉ muốn nói là hy vọng cậu ấy ở trong đó có thể dễ sống hơn một chút, không bị chịu ức hϊếp."
Vành mắt cô hơi đỏ, có chút ươn ướt: "Lục Cảnh không biết cách ăn nói, là một người khép kín, trước đây luôn bị bạn học bắt nạt, thì còn có em bảo vệ, nhưng hiện tại..."
"Anh hứa với em." Anh đưa tay sờ mặt cô, lau đi nước mắt trên mặt cô: "Cậu ta sẽ không bị ai ức hϊếp, anh hứa với em."
Đi ra khỏi cổng nhà giam, Diệp Gia cùng anh lên xe: "Anh Tri Duyên, trong 15 phút đó, anh đã nói gì với ông Từ vậy ạ? Ông ấy thế mà lại đồng ý ra tự thú, phối hợp điều tra."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!