Chương 69: (Vô Đề)

Mặc dù đã hạ quyết tâm muốn "đục tường nhà người ta", cũng đã bắt đầu hành động, nhưng khi đối mặt với "chính chủ", Diêu Hưng Hồng tuy ngoài mặt thản nhiên nhưng trong lòng lại khó tránh khỏi chột dạ.

Hai người đàn ông đầu tiên là đánh giá đối phương một lượt, Diêu Hưng Hồng mở miệng trước: "Vị này chắc là chồng của thợ Triệu phải không? Nghe danh đã lâu."

Nói xong, Diêu Hưng Hồng cười vô cùng nho nhã, khí chất, tiến lên một bước, chuẩn bị bắt tay, thể hiện một chút phong độ quân tử của "người làm công tác văn hóa" như anh ta.

Lâm Kiến Thành vừa mới giơ tay giúp Triệu Chanh vén mấy sợi tóc bị gió thổi dính bên khóe môi, nghe vậy quay đầu, nhếch miệng cười nhạt với Diêu Hưng Hồng, nói một câu "Chào anh", sau đó liền hoàn toàn không có ý định tiếp tục nói chuyện, quay đầu hỏi Triệu Chanh: "Hai người có chuyện muốn nói à?"

Lâm Kiến Thành đây là biết rõ còn cố hỏi, ý không ngoài việc nhắc nhở Triệu Chanh không có việc gì thì mau đuổi người đi.

Ngày đầu tiên Lâm Kiến Thành trở về, Triệu Chanh đã kể hết mọi chuyện, bao gồm cả Diêu Hưng Hồng.

Triệu Chanh không có kinh nghiệm, nhưng cũng lấy mấy bộ phim "cẩu huyết" ra làm tham khảo, lại phân tích thêm tính cách của Lâm Kiến Thành, vì thế cô chọn cách nói ra tất cả, miễn cho Lâm Kiến Thành biết chuyện này từ một nơi khác.

Bây giờ Triệu Chanh đã đại khái hiểu ra, Lâm Kiến Thành là kiểu người "ngoài lạnh trong nóng", có chuyện gì cũng nghẹn ở trong lòng, chờ đến khi không nhịn được nữa mới nói ra.

Hiện tại tình cảm hai người đang tốt, Triệu Chanh không hy vọng tình cảm bị những chuyện này mài mòn đi.

Diêu Hưng Hồng muốn bắt tay, nhưng người ta căn bản không định tiếp chiêu.

Triệu Chanh thuận tay kéo cánh tay Lâm Kiến Thành, nghiêng mặt cười với Diêu Hưng Hồng: "Không có gì, chỉ là tình cờ gặp thôi. Anh Diêu, nếu không có gì thì chúng tôi đi trước."

Diêu Hưng Hồng có ý muốn nói thêm vài câu, nhưng nhất thời lại không tìm được đề tài thích hợp để giữ người.

Khoảng thời gian này Triệu Chanh không ở tiệm chụp ảnh, Diêu Hưng Hồng có đến tìm hai lần, giả vờ vô tình hỏi, kết quả chỉ biết Triệu Chanh chuẩn bị tự mình mở một cửa hàng thiết kế hình tượng, hiện đang bận rộn tìm mặt bằng.

Muốn hỏi thêm, cả ba người trong tiệm đều không nói.

Còn việc đến tận nhà Triệu Chanh tìm người, Diêu Hưng Hồng có ngốc cũng không đến mức làm ra chuyện quá đáng như vậy.

Mặc kệ Diêu Hưng Hồng rối rắm thế nào, bên này Triệu Chanh đã chạy tới cửa xe. Lâm Kiến Thành dùng đôi bàn tay to siết lấy vòng eo thon thả của Triệu Chanh, cơ bắp trên cánh tay cuộn lên, ngay sau đó liền nhấc bổng Triệu Chanh một cách nhẹ bẫng, ôm cô đặt lên ghế phụ.

Tư thế này, nhìn thế nào cũng là tình cảm thâm hậu.

Diêu Hưng Hồng thậm chí còn thấy Triệu Chanh từ trên cao nhìn xuống, quay sang Lâm Kiến Thành nở một nụ cười, sau đó còn nháy mắt trái một cái, đầy ngọt ngào nũng nịu. Cảnh tượng đó khiến Diêu Hưng Hồng cũng phải lỡ một nhịp tim, huống chi là Lâm Kiến Thành, người trực tiếp đón nhận ánh mắt đó.

Chiếc xe Đông Phong màu xanh đã chạy đi rồi, Diêu Hưng Hồng vẫn còn đứng tại chỗ nhìn theo hướng xe rời đi, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại cái nháy mắt vừa rồi của Triệu Chanh.

Hồi lâu sau, Diêu Hưng Hồng thở dài đầy mất mát.

Người phụ nữ tốt như vậy, sao lại là vợ của người khác chứ?

Tên Lâm Kiến Thành kia có gì tốt, chỉ có một chiếc xe rách, lớn lên cũng tàm tạm, da lại còn đen nhẻm, chỉ được cái cao hơn anh ta một chút, thân hình vạm vỡ hơn một chút.

Vì sao một người phụ nữ ưu tú như Triệu Chanh lại có thể thật lòng yêu một người đàn ông như vậy, thậm chí cam tâm tình nguyện vì người đàn ông đó mà kết hôn sinh con khi mới mười mấy tuổi?

Càng nghĩ càng ghen tị, ghen tị xong rồi lại là một bụng trống rỗng, Diêu Hưng Hồng cảm thấy mình có lẽ đã thất tình thật rồi.

Diêu Hưng Hồng xoay người, từng bước đi về phía xe của mình, trong đầu suy nghĩ lung tung. Vừa đi đến bên cạnh xe, khom lưng chuẩn bị lên xe, phía sau có một giọng nữ ngượng ngùng gọi anh lại.

"Anh Diêu? Sao anh lại đến đây? Gần đây sao anh không đến tiệm chụp ảnh chơi?"

Diêu Hưng Hồng thiếu hứng thú quay đầu lại, quả nhiên là Tất Tuyết Mai.

Đối với Tất Tuyết Mai, Diêu Hưng Hồng không có ý nghĩ gì, không có thiện cảm cũng không có ác cảm, thỉnh thoảng sẽ cảm thấy người này không có ý tứ, hơi phiền.

Bất quá xem ở đối phương tuổi còn nhỏ, Diêu Hưng Hồng ngày thường cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài: "Là đồng chí Tất Tuyết Mai à, không có gì, chỉ là tiện đường qua đây một chút, gần đây hơi bận."

Người mình thích đã không còn ở tiệm chụp ảnh, lý do đến đó cũng không mấy vui vẻ, Diêu Hưng Hồng cũng không phải thật sự rảnh rỗi nhàm chán đến mức ngày nào cũng đến tiệm chụp ảnh chơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!