Ngồi trên xe một lúc, chờ đến lúc xuống xe Triệu Chanh cuối cùng cũng hồi lại, lúc này thời gian cũng không còn sớm, về tiệm nghỉ một lát là nên đóng cửa tan tầm.
Thấy bọn họ đã trở lại, Tất Tuyết Mai rất là tích cực mà đi ra, liếc mắt nhìn Diêu Hưng Hồng, luống cuống tay chân liền cướp lấy hòm trang điểm trên tay Mai Trân.
Nói là tới hỗ trợ, nhưng vẫn đỏ mặt liếc từng cái về phía Diêu Hưng Hồng, kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra mục tiêu của Tất Tuyết Mai là ai.
Triệu Chanh bỗng dưng cảm thấy có chút xấu hổ, đối với Tất Tuyết Mai, cô vẫn có chút tình nghĩa thầy trò, đồ đệ của mình bị người đàn ông mình ngưỡng mộ coi như không khí, Triệu Chanh không biết nên nói cái gì.
Loại chuyện này, chỉ có một bên nhiệt tình, chẳng lẽ lại giúp Tất Tuyết Mai bắt chuyện với Diêu Hưng Hồng sao? Vậy không phải là giúp cô bé mà là hại cô bé.
Triệu Chanh cuối cùng coi như không thấy, cùng Diêu Hưng Hồng hẹn thời gian sáng mai, lại khách khí hai câu rồi ai về việc nấy.
Mai Trân hiển nhiên cũng nghĩ giống Triệu Chanh, thậm chí cùng Triệu Chanh đi đầu vào tiệm, mặc kệ Tất Tuyết Mai còn đang xách hòm trang điểm đứng bên ngoài nhìn Diêu Hưng Hồng lái xe rời đi.
Triệu Chanh có ý muốn nói rõ với Mai Trân chuyện mình muốn mở tiệm, bất quá hiện tại trong tiệm có người, Triệu Chanh cũng chỉ nói với Mai Trân buổi tối về nhà chị ấy ăn cơm.
Mai Trân tưởng cô có chuyện liên quan đến việc chụp ảnh hôm nay muốn thương lượng với mình, bởi vậy nghĩ nghĩ liền đáp ứng, xoay người đi gọi điện thoại cho chồng báo một tiếng.
Tất Tuyết Mai cuối cùng cũng lưu luyến mà đi vào, phát hiện ba người trong tiệm đều đang nghiêng mặt nhìn về phía mình, tức khắc cũng nhận ra hành vi vừa rồi của mình quá lộ liễu.
Che lại khuôn mặt đỏ bừng, Tất Tuyết Mai ánh mắt trốn tránh, không biết làm sao.
Vì giữ mặt mũi cho cô bé, ba người còn lại đều giả bộ không nhìn thấy, tiếp tục nói về chuyện chiều nay.
Nhưng sự săn sóc này lại khiến Tất Tuyết Mai, vốn hay suy nghĩ nhiều, càng bất an, cô bé không tự chủ được mà nghĩ, ba người này coi cô bé như không khí, có phải hay không đều đang ở trong lòng cười nhạo cô bé không biết tự lượng sức mình?
Hiện tại là thời đại nào rồi, yêu đương đã sớm tự do.
Nam nữ trẻ tuổi chỉ cần có tình cảm, là có thể kết thành một gia đình.
Nhưng lại nghĩ đến ánh mắt Diêu Hưng Hồng nhìn sư phụ, Tất Tuyết Mai lại trong lòng chua xót khó chịu.
Cũng giống như Diêu Hưng Hồng, Tất Tuyết Mai cũng là ở hôn lễ ngày đó liếc mắt một cái liền thấy anh ta. Mười mấy thanh niên trẻ ùa vào nhà họ Trương, nhưng Diêu Hưng Hồng với vẻ ngoài xuất chúng, khí chất nho nhã lại như phát sáng, trong nháy mắt liền chiếu vào lòng Tất Tuyết Mai, khó có thể quên được……
Tới giờ, bà Ngô mang theo Đại Thuận và Nhị Thuận tới tiệm, đóng cửa xong, Triệu Chanh cùng Mai Trân một người dắt một đứa bé, trước tiên đi mua hai phần đồ ăn kho, sau đó cùng nhau về nhà.
Ăn cơm chiều xong, chờ hai đứa nhỏ ăn xong vào phòng trong chơi, Triệu Chanh cùng Mai Trân thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình, "…… Kỳ thật trước đây em đã có ý tưởng này, nhưng lúc trước em cùng người đàn ông trong nhà giận dỗi, trên người chỉ mang theo mấy đồng bạc, là chị Trân cho em nơi dừng chân, ân tình này em, Triệu Chanh, cả đời này đều sẽ ghi tạc trong lòng."
Triệu Chanh dẫn đầu biểu lộ sự cảm kích của mình, Mai Trân tuy rằng bởi vì tin tức này quá mức đột ngột mà trong lòng không được tự tại, nhưng nghe xong Triệu Chanh nói những lời gan ruột như vậy, ít nhiều vẫn là tiêu bớt chút giận.
Triệu Chanh gắp cho Mai Trân một đũa thức ăn, tiếp tục nói: "Tuyết Mai hiện tại học cũng tàm tạm, nghiêm túc học thêm nửa tháng nữa, một mình ứng phó những yêu cầu của khách là không thành vấn đề, dù sao em cũng ở ngay trong thành phố, có yêu cầu khẩn cấp, trực tiếp tới tìm em, chỉ cần có thời gian em tuyệt đối không nói hai lời mà qua đây hỗ trợ."
Kỳ thật đây phần lớn đều là lời khách sáo giữa người trưởng thành với nhau, mọi người đều trong lòng hiểu rõ.
Ngoài dự đoán, Mai Trân cũng không có nổi giận gì lớn, ngược lại cười cười, thật giống như một người chị cả, "Chanh Tử, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, kỳ thật chị đã sớm biết em khẳng định ở trong tiệm lưu không được bao lâu."
Cho nên chị ấy biết trong tiệm không thể rời bỏ kỹ thuật trang điểm kia của Triệu Chanh, nên mới vội vã tìm học trò, mọi người cũng đừng nói ai tâm cơ thâm sâu gì, đều là người trưởng thành rồi, giao tình về giao tình, sinh ý về sinh ý, điểm này vẫn là phải làm rõ ràng.
"Em có thể vì chị mà suy xét, ở lại tiệm lâu như vậy, chị cũng rất cảm tạ em, bất kể thế nào, về sau chúng ta đều là chị em tốt, bạn tốt, đừng làm phai nhạt đi duyên phận khó có được này."
Được, như vậy là rõ ràng, Triệu Chanh cười gật đầu, không có rượu, cũng không có ly nước, hai người liền dùng bát canh cụng một cái.
Rời khỏi nhà Triệu Chanh, Mai Trân cau mày vừa đi vừa suy nghĩ, cuối cùng nghĩ nghĩ, thay đổi tuyến đường đi về bên nhà mẹ đẻ.
Tất Tuyết Mai là họ hàng bên phía mẹ đẻ của Mai Trân, nhà cô bé cũng không phải ở thành phố Liên Dung.
Cho nên Tất Tuyết Mai qua tiệm của Mai Trân làm học trò, tự nhiên cũng liền ở tại nhà họ Mai.
Mai Trân qua tìm Tất Tuyết Mai nói chuyện, vốn tưởng rằng chuyện này cứ như vậy định ra, ngày hôm sau lại đi giúp công ty quảng cáo của Diêu Hưng Hồng làm việc, Mai Trân liền để lại Trương Học Thành một mình ở tiệm trông, mình mang theo Tất Tuyết Mai cùng đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!