Chương 6: (Vô Đề)

Cuộc sống dẫu có gian nan, chỉ cần hơi thở còn, tim còn đập, thì vẫn phải sống tiếp.

Triệu Chanh cảm khái một hồi, rồi cố dùng cái ý nghĩ 'đã chết một lần, giờ sống thêm được một kiếp là lời to rồi' để tự an ủi mình, quả nhiên thấy lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Lâm Đại Thuận cũng chỉ là một thằng nhóc năm tuổi, Triệu Chanh cũng không thể nói gì, cô đành lau mông sạch sẽ cho Lâm Nhị Thuận, lấy quần áo quấn tạm cái mông nó rồi nhét vào trong chăn, sau đó cầm cái quần ướt ra ngoài cửa múc nước giặt qua.

Vừa dùng sức vắt, vừa dùng sức giũ, giũ xong, cô lại tìm hai thanh củi gác lên miệng bếp lò còn đang âm ỉ than hồng để hơ, hy vọng lát nữa lúc Lâm Nhị Thuận dậy thì quần đã khô.

Cũng may cái quần không phải là quần bông dày cộm, hơ qua hơ lại như vậy, chờ đến lúc con heo lười Lâm Nhị Thuận này ngủ no, đòi dậy ăn cơm, cái quần cũng gần như khô, mặc được rồi.

Lâm Đại Thuận quan sát hết mọi hành động của mẹ kế, trong lòng thầm đánh giá, cảm thấy người mẹ kế này cũng không tệ lắm.

Triệu Chanh cũng không biết có người đang nhìn chằm chằm, chấm điểm mình. Lúc giặt cái quần tè dầm, cô cũng đã đập dập một nắm bồ kết đem ngâm. Hôm nay trời đẹp, lát nữa cô sẽ đem hết đồ đạc trong nhà ra giặt giũ sạch sẽ, mặt khác, chờ đến giữa trưa trời nắng đẹp, còn phải lôi hai thằng nhóc này ra kỳ cọ từ trên xuống dưới một lượt.

Đi vệ sinh bây giờ không phải dùng giấy, mà là dùng que tre. Sáng nay Triệu Chanh cũng đã 'tự mình trải nghiệm' một phen, cái cảm giác đó, Triệu Chanh cố nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà chửi thầm trong bụng một câu: Đúng là 'không có trứng mà cũng thấy thốn'!

Chỉ một lần đi hố xí đó, đã khiến Triệu Chanh càng thêm kiên quyết phải tắm rửa cho hai anh em, cho nên dù có mệt, có phiền đến mấy, Triệu Chanh cũng không than nửa lời.

"Đại Thuận, ngươi mang theo đệ đệ cùng nhau, cùng ta ra giếng giặt quần áo."

Triệu Chanh tháo hết ga giường, vỏ chăn, lại gom thêm mớ quần áo bẩn của Lâm Đại Thuận và Lâm Nhị Thuận, cộng thêm bộ đồ tối qua cô thay ra, chất đầy cả hai cái xô.

Cũng may quần áo thay giặt phần lớn mỗi người chỉ có hai bộ, nhiều hơn cũng chẳng có, Triệu Chanh lúc này lại thấy may mắn vì điều đó.

Bất quá, đống quần áo bẩn này có cả của Lâm Đại Thuận và em trai nó, Triệu Chanh cũng không định làm một bà mẹ kế hiền huệ, lẳng lặng giặt hết tất cả.

Tuy rằng Lâm Đại Thuận không thể giúp được gì nhiều, nhưng ít nhất có thể giúp cô đập bồ kết hay đưa đồ vật.

Chưa từng làm mẹ, Triệu Chanh chẳng có chút lòng dạ từ mẫu nào, cũng không có tâm trạng đi cưng chiều con nhà ai. Cô còn chưa có ai cưng chiều đây này, ai mà chẳng muốn làm một nàng công chúa bé nhỏ chứ?

Lâm Đại Thuận cũng không cảm thấy bị mẹ kế áp bức, dù sao cậu cũng đang rảnh, liền dắt em trai, xách cái chậu, đi theo mẹ kế đang dùng đòn gánh gánh hai xô quần áo bẩn ra cửa.

Lúc này đã là hơn 9 giờ sáng, người cần lên núi làm việc đều đã đi cả. Hơn nữa, nhà cửa trong thôn san sát thưa thớt, dân cư cũng ít, nên trên đường Triệu Chanh dắt hai đứa nhỏ đi mà cũng chẳng gặp được ai.

Trên núi bên này toàn là ruộng bậc thang, tầng tầng lớp lớp, nhìn mà Triệu Chanh thấy trong lòng hơi run. Cô cứ có cảm giác, lúc đang làm nông trên núi, nếu lỡ chân lùi tới mép bờ đất mà hụt chân, chắc là lăn một mạch từ đỉnh núi xuống chân núi mất.

Nói đến chuyện trồng trọt, Triệu Chanh quay lại hỏi Lâm Đại Thuận: "Đại Thuận, nhà ta không có ruộng đất để trồng trọt à?"

"Nhà ta có đất chứ, nhưng ba không phải quanh năm đi chạy xe tải bên ngoài sao, nên đem cho bác cả làm, mỗi năm thu hoạch, bác ấy đưa lại lương thực cho nhà ta coi như tiền thuê đất."

Lâm Đại Thuận có ông nội, bà nội, bác cả, bác dâu, ngoài ra còn có hai đứa em họ, có một bà cô cả lấy chồng trên trấn, thường thì không về nhà.

Đương nhiên, có về cũng chẳng thèm đến nhà Lâm Đại Thuận. Bác cả, cô cả, rồi ông bà nội đều không thích nhà bọn họ, dù ở cũng không xa, nhưng quanh năm suốt tháng cũng chẳng mấy khi tụ lại nói với nhau câu nào.

Đừng nhìn Lâm Đại Thuận tuổi còn nhỏ, nhưng chuyện trong nhà lại biết rất rõ, ngay cả đất nhà mình ở đâu cậu cũng cố chạy tới xem rồi, hoa màu trên đất mọc có tốt không cậu cũng phải ngó qua.

Tuy rằng hoa màu trên đất giờ không phải của nhà mình, nhưng Lâm Đại Thuận xem qua rồi, thì lúc bà nội khóc lóc, than vãn hoa màu mọc không tốt, không muốn trả nhiều lúa, cậu còn có thể nói lại tình hình thực tế cho ba nghe.

Triệu Chanh thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không cần vừa xuyên không tới đã phải đi làm nông sống dở chết dở. Tuy cô cũng có thể bỏ đất hoang, nhưng làm vậy thế nào cũng bị người ta chỉ trỏ.

Quan trọng nhất là làm nông mệt đã đành, trồng xong rồi cô lại không thể nào ở đây đến tận lúc thu hoạch, như thế thì thiệt thòi quá.

Chỗ giếng cổ không có mấy người, ngay cả người già trong nhà cũng vừa phải trông con cháu, vừa phải làm việc nhà. Nhà nào con dâu ghê gớm một chút, thì đến cả ông bà già đi đứng phải chống gậy cũng bị lùa lên núi làm việc.

Việc nặng làm không được thì gieo hạt chứ? Đến gieo hạt cũng không xong, vậy giữ lại làm gì?

Không có ai, Triệu Chanh cảm thấy tự tại hơn. Cô đem quần áo tách ra, dùng chậu múc nước làm ướt quần áo, rồi đổ nước bồ kết vào, từ từ vò.

Lâm Đại Thuận cũng phụ vò giặt mấy thứ nhỏ nhỏ, như là quần của em trai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!