Chương 50: (Vô Đề)

Buổi chiều, Triệu Chanh về nhà trước một chuyến, xách quả dưa hấu mà Mai Trân muốn mang đến. Trong nhà, thím Ngô đang dẫn hai anh em đọc chữ trong sách tranh.

Triệu Chanh chào hỏi một tiếng, xách dưa hấu rồi lại đi, thuận tiện còn mang thêm ít hoa quả, để lại tiệm cho mọi người cùng ăn.

Chờ đến lúc tan làm, Triệu Chanh không thấy thím Ngô đưa hai đứa nhỏ đến thì biết, hôm nay Lâm Kiến Thành khẳng định về nhà tương đối sớm. Về đến nhà, tìm vào bếp, quả nhiên thấy Lâm Kiến Thành đang đeo tạp dề bận rộn nấu cơm tối.

Triệu Chanh cũng không về phòng, trực tiếp vào bếp ló đầu vào xem: "Wow, tối nay ăn gà à?"

Vừa nhìn gia vị, là kho tàu, Triệu Chanh càng hài lòng.

So với hầm, cô thích món kho đậm vị hơn.

Lâm Kiến Thành đang vớt thịt gà đã chần qua nước sôi, thấy cô vào, tranh thủ quay đầu lại cười với cô: "Hôm qua em không phải nói muốn ăn cánh gà sao? Lát nữa cả hai cái đều cho em ăn."

Triệu Chanh hai tay chắp sau lưng, lắc lư người, híp mắt cười, vẻ mặt thỏa mãn trông rất xinh đẹp.

Lâm Kiến Thành nhịn không được nhìn đi nhìn lại, kết quả trực tiếp là ngón tay đang vớt thịt gà đụng phải thành nồi.

Nồi vừa mới từ trên bếp nhấc xuống đặt vào bồn rửa dưới vòi nước, nóng đến mức Lâm Kiến Thành co rụt tay lại.

Triệu Chanh không thèm xót, ngược lại còn cười nhạo không khách khí, bước chân nhẹ nhàng như khiêu vũ đi lên trước, nắm lấy tay anh, vặn vòi nước xối cho anh: "Cho nên mới nói, sắc đẹp là con dao trên đầu chữ sắc, xem lần sau anh còn dám nhìn bậy như vậy nữa không."

Trải qua nửa tháng chung sống, Triệu Chanh đã dần dần quen với tình cảm này của Lâm Kiến Thành, mà bản thân cô cũng đang chậm rãi tiếp nhận, không còn là cô nàng ngây ngô bị Lâm Kiến Thành đột nhiên thả thính một câu liền há hốc mồm nữa.

Lâm Kiến Thành cũng nhận ra sự thay đổi này, cho nên cố ý ở nhà thêm một thời gian, hy vọng có thể làm một hơi, ít nhất là xác định quan hệ hai người trước, đem Triệu Chanh cột chặt vào nhà họ.

Đừng tưởng anh không biết, tuy rằng bên ngoài Triệu Chanh mang thân phận đã có chồng có con, nhưng cũng có không ít đàn ông không nhịn được mà nảy sinh ý nghĩ. Công viên nhỏ bên kia dạo này buổi tối ra hóng mát, thanh niên trai tráng cũng nhiều lên không ít.

Lâm Kiến Thành cúi đầu nhìn Triệu Chanh đang nắm tay mình xối nước lạnh, ngữ khí bình thường nói: "Vẫn dám."

Triệu Chanh ngẩng đầu trừng anh, hất tay anh ra: "Được, vậy anh cứ tiếp tục nhìn đi!"

Triệu Chanh đã xem qua, gã đàn ông này quả nhiên da dày thịt béo, bị bỏng đỏ lên một chút mà xối nước lạnh lát sau đã không còn dấu vết gì.

Nếu là đổi lại là cô, không chừng đã nổi hai cái mụn nước, đau mấy ngày liền.

Lời này của Triệu Chanh vốn là dỗi Lâm Kiến Thành, kết quả người này duỗi tay liền đè lại vai Triệu Chanh đang định xoay người bỏ đi, giữ người lại tại chỗ, còn mình thì cúi đầu đặc biệt nghiêm túc mà nhìn chằm chằm Triệu Chanh.

Triệu Chanh bị nhìn đến khó hiểu, lắc vai muốn né ra: "Anh làm gì đó? Em muốn qua kia uống nước."

Lâm Kiến Thành buông tay ra, tiếp tục nhìn cô: "Không phải em bảo anh tiếp tục nhìn sao?"

Nói còn đặc biệt vô tội.

Tính tình không chịu thua của Triệu Chanh nhất thời trỗi dậy, cô khoanh tay trước ngực, liếc xéo anh: "Ha, bảo anh nhìn anh liền nhìn? Nghe lời vậy sao? Vậy em bảo anh hôn em, có phải anh cũng hôn không?"

Nhóc con, so với ai nói chuyện bạo hơn à, cô mà lại sợ chắc?

Nói xong Triệu Chanh liền rất đắc ý mà nhìn Lâm Kiến Thành cười.

Lâm Kiến Thành cau mày trầm ngâm một lát, buông tay đang nắm cán nồi ra, thong thả ung dung rửa tay dưới vòi nước, lại cúi đầu lau hai tay vào tạp dề.

Triệu Chanh thấy anh mãi không nói chuyện, thầm nghĩ phen này đã biết sự lợi hại của chị đây rồi chứ?

Kết quả vừa mới há mồm định thừa thắng xông lên dỗi anh vài câu, đột nhiên trước mắt tối sầm lại, đồng thời mặt chợt lạnh, bị một lực kéo qua, Lâm Kiến Thành đã áp xuống.

Trước mắt tối sầm trong nháy mắt, Triệu Chanh trợn tròn mắt nhìn Lâm Kiến Thành, vẫn không dám tin vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cả người cứng đờ, vẫn duy trì tư thế bị Lâm Kiến Thành bẻ mặt quay về phía anh.

Lâm Kiến Thành hơi cúi người, rũ mắt nhìn cô, động tác một tay giữ mặt cô bất tri bất giác biến thành hai tay nâng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!