Chuyện Mai Trân muốn tuyển học trò, mãi cho đến qua tháng Bảy mới có chút manh mối.
"Tuyết Mai, sau này con đi theo cô Triệu học trang điểm. Đã làm học trò của cô ấy, không nói là chính thức bái sư, nhưng ít nhất cũng phải coi như trưởng bối mà tôn trọng, bình thường việc trong tiệm gặp phải cũng nên ra tay giúp đỡ."
Tất Tuyết Mai là bà con xa bên nhà mẹ đẻ của Mai Trân giới thiệu đến. Lúc này dặn dò khó tránh khỏi nói nhiều vài câu, để tránh đến lúc Tất Tuyết Mai phạm sai lầm, bà lại không tiện nói nhiều.
Mặt khác, Mai Trân cũng hy vọng Tất Tuyết Mai đừng xảy ra chuyện gì, thuận lợi ở lại, nếu không người do mẹ chồng bà nhét vào sẽ chen chân vào mất.
Lần này bà để Tất Tuyết Mai vào tiệm làm học trò cũng là tranh thủ thời gian. Trước đó Mai Trân tung tin muốn tìm người theo Triệu Chanh học trang điểm, sau đó liền có không ít cô gái trẻ muốn đến.
Dù sao trong mắt các cô ấy, học trang điểm vẫn rất có tương lai. Không nói đến việc bản thân có thể xinh đẹp, chỉ cần nhìn bây giờ không ít người gần đây kết hôn đều mời Triệu Chanh đến trang điểm là biết, điều này rất có tiền đồ.
Thời gian gần đây có người kết hôn, cho dù không chụp ảnh thì cũng sẽ mời Triệu Chanh đến. Phàm là đi, tiền kiếm được và bao lì xì đều là thu nhập cá nhân của Triệu Chanh, không tính vào của tiệm chụp ảnh.
Điều này khiến không ít người hâm mộ.
Bất quá sàng lọc tới sàng lọc đi, Mai Trân vốn dĩ còn chưa quyết định được người, thì mẹ chồng bà lại muốn chen ngang một chân.
Hơn một tháng nay việc làm ăn của Mai Trân rất tốt, tuần trước còn thuê luôn cả cửa hàng bên cạnh để chuẩn bị mở rộng quy mô. Chuyện này vốn đã khiến mẹ chồng bà bất mãn, cứ suốt ngày đến nhà họ lải nhải với con trai bà (chồng bà) rằng phụ nữ thì không nên ra ngoài làm ăn buôn bán, còn bóng gió nói bà làm ăn lớn thì tâm cũng dã, cẩn thận sau này không thu về được.
Nói cứ như thể bà mở rộng cửa hàng là để ra ngoài tìm trai bao vậy, tức chết Mai Trân.
Mai Trân cũng không phải là cái bao trút giận, bà đã khiến tôi uất ức như vậy, còn muốn tôi đáp ứng yêu cầu của bà? Nằm mơ đi!
Thế là Mai Trân liền nói đã chọn được người rồi, cũng là họ hàng, không tiện đuổi đi, quay đầu lại lập tức thông báo cho Tất Tuyết Mai đến tiệm.
Tất Tuyết Mai không cao lắm, vóc dáng cũng coi như thon thả, học xong cấp hai liền không học nổi nữa, cũng không tìm được công việc gì thích hợp, thế là ở nhà nghỉ ngơi hơn một năm.
Tuổi 17, gương mặt thanh tú tràn đầy collagen, lại thêm rất ít khi ra ngoài phơi nắng, bình thường ra đường cũng hay được người ta khen một câu da trắng nõn nà, xinh xắn đáng yêu. Nhưng hiện tại đứng bên cạnh Triệu Chanh, lại bị làm nền cho thành vừa cao lớn vạm vỡ, da lại ngăm đen.
Sự chênh lệch này làm Tất Tuyết Mai có chút không thoải mái, nhích nhích mũi chân, cúi đầu rầu rĩ "Vâng" một tiếng.
Nếu Triệu Chanh biết có người vì cao hơn cô một chút mà buồn bã, chắc cô phải trợn trắng mắt. Trời mới biết cô mong mình cao thêm một chút biết bao, có một đôi chân thon dài không tốt sao?
Bất kể là mặc váy hay mặc quần, chân dài chính là có thể mặc gì cũng đẹp, tại sao cứ phải chân ngắn cũn chứ?
Triệu Chanh thấy Tất Tuyết Mai vừa đến đã ra vẻ ủ rũ, liền cau mày, liếc nhìn Mai Trân một cái.
Mai Trân cười cười, trong mắt lại là vẻ bất đắc dĩ: "Được rồi, bây giờ con mới đến, có thể cảm thấy không quen, chờ quen rồi sẽ tốt thôi. Bây giờ cũng sắp trưa rồi, con qua quán mì chị ba Lưu bên tay trái gọi ba bát mì mang qua đây, ăn cơm xong con bắt đầu theo cô Triệu học nhé."
Tất Tuyết Mai c*n m** d***, đứng đó nhìn Mai Trân. Mai Trân nhất thời không phản ứng kịp, vẻ mặt khó hiểu nhìn Tất Tuyết Mai: "Sao thế? Còn có việc gì à?"
Triệu Chanh thì biết Tất Tuyết Mai đang chờ Mai Trân đưa tiền mì.
Bất quá cô hiện tại không mấy vừa mắt Tất Tuyết Mai, hơn nữa Tất Tuyết Mai hình như lòng tự trọng có chút cao. Nếu cô bây giờ mở miệng nói toạc ra, Tất Tuyết Mai cảm thấy mất mặt, ai biết cô nhóc này có ghi thù cái vụ mất mặt này lên đầu cô không.
Loại chuyện này Triệu Chanh cũng không phải chưa từng gặp. Hồi mới vào nghề làm diễn viên đóng thế, gặp một cô bé mười mấy tuổi nghỉ hè chạy đến đoàn phim làm diễn viên quần chúng, vì không hiểu quy tắc nên làm trò cười mà chính mình cũng không biết.
Triệu Chanh khi đó còn rất mềm lòng với người nhỏ tuổi hơn mình, thế là tiến lên nhỏ giọng nhắc nhở một câu. Sau đó đối phương phản ứng lại, nghĩ thông suốt, mới biết thì ra vừa rồi mọi người cười là cười nhạo mình.
Cô bé mặt đỏ bừng, nước mắt cũng trào ra, che mặt chạy vào toilet. Kết quả sau đó Triệu Chanh vừa hay nghe thấy đối phương đang nói xấu mình với bạn: Chẳng phải chỉ là một con bé đóng thế thôi sao, vênh váo cái gì, nếu cô ta không nói thì chẳng phải không có chuyện gì sao? Giờ làm hại tôi bị ám ảnh tâm lý luôn!
Có thể đây chỉ là lời nói vô tâm của đối phương khi muốn gỡ gạc thể diện trước mặt bạn bè, nhưng đối phương đã nói ra, tức là trong lòng không thể không có chút ý nghĩ đó.
Khi đó Triệu Chanh liền hiểu ra, không phải ai cũng hy vọng sống một cách rõ ràng, tỉnh táo, có những người lại thích hồ đồ một chút.
Triệu Chanh coi như không nhìn thấy, cúi đầu sắp xếp lại đồ đạc trên bàn trang điểm. Lâm Kiến Thành hôm qua còn nói muốn mua cho cô một bộ đồ trang điểm, bị Triệu Chanh từ chối, nói là đồ trang điểm chất lượng kém sẽ làm hỏng da.
Vừa nghe lý do này, Lâm Kiến Thành mới tạm thời gác lại ý niệm đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!