Hôm trước lúc trở về, Lâm Kiến Thành chỉ ngủ được hơn ba tiếng. Sau đó cũng chẳng có cơ hội ngủ bù, nên giấc này anh ngủ say như chết, đúng là trời đánh cũng không tỉnh.
Lúc đầu Triệu Chanh còn đề phòng gã đàn ông này thấy sắc nổi lòng tham, nửa đêm giở trò. Giật mình tỉnh giấc hai lần, cô phát hiện Lâm Kiến Thành hoàn toàn không có ý đó, bèn nghĩ thầm, lẽ nào Lâm Kiến Thành thật lòng yêu thương người đàn bà bên ngoài kia?
Nếu đúng là như vậy, đối với cô mà nói tất nhiên là chuyện tốt.
Nhưng vừa mới thở phào nhẹ nhõm, Triệu Chanh lại không khỏi lo lắng cho hai anh em Lâm Đại Thuận. Cô đành lay Đại Thuận dậy, bế Nhị Thuận lên, cho hai đứa trẻ đi "trút bầu tâm sự" xong xuôi, rồi lại lên giường đất nằm. Cơn buồn ngủ nhanh chóng át đi nỗi lo lắng, Triệu Chanh cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Có lẽ là từ lúc xuyên qua đến nay, cô chưa từng thức đêm, cơ thể và tinh thần vẫn chưa quen, nên sáng hôm sau, lúc Triệu Chanh tỉnh lại đã nghe thấy tiếng nồi niêu xoong chảo va chạm lách cách bên nhà bếp.
Triệu Chanh cứng cổ quay đầu nhìn lại, thấy trên giường đất đã thiếu mất Lâm Kiến Thành.
Vậy là đi làm bữa sáng à? Siêng năng vậy sao? Triệu Chanh vẫn có chút không tin nổi, hạt giống nghi ngờ nảy mầm cũng là điều dễ hiểu.
Lẽ nào Lâm Kiến Thành muốn làm bữa sáng để hại bọn họ? Hay là muốn ra vẻ siêng năng một chút rồi quay vào nói chuyện với cô, bảo cô sau này cứ ở nông thôn ngoan ngoãn một mình nuôi hai đứa con?
Phải nói rằng, tuy Triệu Chanh chỉ là dân võ, nhưng cũng từng tiếp xúc với không ít kịch bản kỳ lạ, lúc này, trí tưởng tượng của cô bị ảnh hưởng thấy rõ.
Lâm Kiến Thành đâu biết rằng mình chỉ làm một bữa sáng bình thường mà đã bị cô vợ mới suy diễn ra bao nhiêu âm mưu quỷ kế. Anh vừa hay bưng một chậu thức ăn vào nhà, chân vừa bước qua ngạch cửa, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt dò xét của Triệu Chanh trên giường đất.
Lâm Kiến Thành khựng chân lại một chút, rồi lại tỏ ra tự nhiên đặt chậu thức ăn lên bàn, nói với Triệu Chanh: "Tỉnh rồi à? Cơm sắp xong rồi. Anh thấy mái chuồng heo với nhà kho có mấy lỗ thủng, có phải đợt mưa trước bị gió thổi bay không? Mấy hôm nữa anh đi tìm người mua ít rơm rạ về lợp lại."
Triệu Chanh nghĩ thầm, anh nói với tôi mấy cái này là có ý gì?
Lâm Kiến Thành đứng dưới đất nhìn Triệu Chanh, hai người im lặng nhìn nhau. Triệu Chanh chịu không nổi trước, dù sao thì ngay từ đầu cô đã chống hai khuỷu tay ra sau, cả người ở trong tư thế nửa ngồi nửa nằm.
Triệu Chanh đảo mắt, thử "Ừm" một tiếng.
Quả nhiên, nhận được câu trả lời, Lâm Kiến Thành hài lòng mỉm cười, không đứng đó nhìn cô nữa mà xoay người ra ngoài bưng bát cháo đã múc sẵn vào.
Đây là lần đầu tiên Triệu Chanh thấy Lâm Kiến Thành cười, nụ cười nhàn nhạt, khiến cho khuôn mặt không mấy đẹp trai của anh ta trông sáng sủa hơn hẳn. Lúc này Triệu Chanh mới phát hiện, Lâm Kiến Thành trông cũng khá ưa nhìn, đạt tới mức "trông cũng ra dáng ra hình".
"Lần này anh về nhiều nhất cũng chỉ ở được ba ngày, chỉ đành lần sau tìm thời gian đưa em về nhà ngoại."
Lâm Kiến Thành hy vọng cô vợ mới đang đầy oán hận này có thể cố gắng đừng giận cá chém thớt lên anh, và sau đó tiếp tục chăm sóc tốt cho gia đình.
Triệu Chanh vừa nghe nói nhiều nhất chỉ có ba ngày, tâm trạng ngược lại tốt hẳn lên, đối với sự siêng năng của Lâm Kiến Thành cũng thấy dễ chấp nhận hơn. Còn việc đưa cô về nhà ngoại? Lời này Triệu Chanh nghe tai trái lọt tai phải.
Nhìn bên ngoài trời cũng vừa hửng sáng, vẫn còn sớm, Triệu Chanh không gọi hai anh em đang ngủ như heo con dậy. Cô tự mình xuống giường đất, ra ngoài múc nước, dùng tay vuốt lại tóc cho gọn gàng rồi rửa mặt, lại uống ngụm nước súc miệng.
Buổi sáng thức dậy rửa mặt đánh răng mà không có bàn chải, đây tuyệt đối là điều Triệu Chanh không thể thích ứng nổi. Không có sữa rửa mặt còn tạm được, chứ không có bàn chải, cô luôn cảm thấy lúc ăn sáng trong miệng cứ hôi hôi.
Chờ rửa mặt xong, lúc quay về phòng bôi kem dưỡng da, Triệu Chanh đảo mắt, liếc nhìn Lâm Kiến Thành vừa rửa tay xong, đang vừa vẩy nước vừa ngồi xuống bên bàn ăn.
"Này, nhà anh thiếu thốn đủ thứ. Anh xem, em đến cái lược chải đầu cũng không có, rồi bàn chải, kem đánh răng, dầu gội, xà phòng thơm, bột giặt, anh có định đi mua về không?"
Triệu Chanh muốn thăm dò thử xem rốt cuộc Lâm Kiến Thành là người thế nào.
Trước đó còn thấy người này về nhà mà chẳng thèm gần gũi con cái, cứ đăm đăm cái mặt lạnh tanh. Nhưng sáng nay lại thấy anh ta nấu cơm, cọ nồi động tác rất thuần thục, cũng không có cái vẻ đàn ông gia trưởng cho rằng mình không nên làm mấy việc này.
Lâm Kiến Thành gật đầu: "Trước đây đồ đạc trong nhà giữ không được. Giờ có em ở đây, mấy thứ này đúng là nên mua. Đợi lát nữa Đại Thuận, Nhị Thuận dậy ăn cơm xong, chúng ta cùng lên trấn mua, tiện thể mua thêm ít lương thực về."
Bằng không đợi lúc anh không có nhà, một mình cô gùi lương thực từ trấn về thì quá vất vả.
Còn việc mua trong thôn, giờ đã là giữa tháng Năm, hoa màu vừa mới gieo trồng, cho dù nhà nào có dư lương thực cũng chẳng ép ra được bao nhiêu để bán.
Huống hồ, so với việc mua ở trong thôn, Lâm Kiến Thành thích mua thẳng của người lạ trên trấn hơn. Lúc mua có thể thoải mái mà kén chọn hay mặc cả, xong việc thì tiền trao cháo múc, không ai bàn tán gì.
Triệu Chanh không ngờ người này lại có thể nghĩ xa như vậy, sắp xếp cũng thật chu toàn, nhìn kỹ thì đúng là ra dáng đàn ông của gia đình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!