Chương 28: (Vô Đề)

Triệu Chanh cũng không biết, người chồng mà tối qua cô vừa mới tiếc là chưa chết sớm, đã đang trên đường trở về. Lúc đến đồn công an, cô vẫn còn đang nhẩm tính rằng mình sẽ mất khoảng một tháng nữa là có thể lấy được giấy tờ.

Triệu Chanh nhớ, làm giấy tờ tùy thân, nếu chậm thì phải hơn hai mươi ngày, gần một tháng mới có. Nhanh thì bảy ngày là xong. Cũng không biết thời này có dịch vụ làm nhanh nếu chi thêm tiền không.

Nghĩ lại, bây giờ là năm 1991, Triệu Chanh không mấy lạc quan về việc này.

Triệu Chanh ra khỏi nhà từ lúc trời còn tờ mờ sáng, đi bộ hơn ba tiếng đồng hồ. Lúc đến thị trấn, đồn công an cũng vừa mở cửa làm việc.

Triệu Chanh nóng lòng đi thẳng đến đồn công an. Bên trong vắng vẻ, yên tĩnh, cũng không có người dân nào. Vẫn là hai vị cán bộ mặc sắc phục lần trước, một người đọc báo uống trà, một người cúi đầu viết lách gì đó.

Triệu Chanh đứng trước cửa sổ làm việc. Ánh sáng vừa thay đổi, chàng trai trẻ bên trong liền nhận ra, ngẩng đầu nhìn qua.

Thấy Triệu Chanh, chàng trai trẻ sững lại một chút, rồi buông bút, đan hai tay vào nhau, ung dung nhìn Triệu Chanh, dường như đang xác nhận, lại như đang quan sát điều gì đó.

"Đồng chí, cô có việc gì không?"

Triệu Chanh cảm thấy thái độ của đối phương có chút kỳ quái, nhưng cũng không cảm nhận được ác ý gì, nên cô giữ thái độ đúng mực, nở một nụ cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo, dễ nghe. Cô tìm mọi cách để lấy cảm tình của nhân viên làm việc, mong mọi chuyện thuận lợi: "Vâng, anh ơi. Tuần trước tôi có đến hỏi về việc làm hộ khẩu. Tôi tên Triệu Chanh, là Chanh trong quả chanh. Nhà mẹ đẻ đã làm xong hộ khẩu cho tôi rồi.

Bây giờ tôi đến làm giấy tờ tùy thân, xin hỏi bây giờ có thể làm được không ạ?"

Cô vừa nói vừa nhanh nhẹn lấy sổ hộ khẩu ra, không hề dây dưa. Thái độ này có thể làm cho những nhân viên công tác thiếu kiên nhẫn cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Đây đều là kinh nghiệm mà Triệu Chanh đúc kết được sau nhiều lần đi làm giấy tờ. Không còn cách nào khác, mặc dù người dân thường hay mắng các đơn vị hành chính làm việc không hiệu quả, nhưng lúc bản thân cần làm việc, vẫn phải đối mặt với thái độ thiếu kiên nhẫn và giọng điệu cáu gắt của họ.

Tuy nhiên, Triệu Chanh hiển nhiên là vận khí không tệ, hai vị cán bộ này tính tình đều khá tốt.

Chàng trai trẻ gãi gãi tai, quay mặt đi ho khan một tiếng, sau đó vươn tay nhận lấy sổ hộ khẩu của Triệu Chanh, lật xem: "Đã có hộ khẩu rồi, ừm… Cô cũng đã hai mươi tuổi, đương nhiên là làm được. Cô đi theo tôi, phải qua phòng bên cạnh chụp ảnh."

Triệu Chanh nghe xong rất vui, liên tục gọi anh ơi, rối rít cảm ơn.

Chàng trai trẻ mím môi đứng dậy, cúi đầu sắp xếp lại sổ sách và bút trên bàn, không đáp lại lời cảm ơn của Triệu Chanh.

Thật ra, anh ta muốn nói là có thể đừng gọi "anh ơi" (tiểu ca) được không. Cái xưng hô này sao mà nghe ngượng ngùng, đỏ mặt tía tai thế.

Nhưng bên cạnh còn có chú Trần cùng phòng, chàng trai trẻ cảm thấy nếu mình mở miệng nói ra, ngược lại dễ bị hiểu lầm.

Chú Trần đang uống trà xem báo, cười tủm tỉm ngẩng đầu nhìn Đặng Kiêu, làm Đặng Kiêu đỏ bừng cả tai, cứ như thể mình thật sự đã làm chuyện gì mờ ám vậy.

Triệu Chanh cảm ơn mà không được đáp lại cũng chẳng thèm để ý, dù sao chuyện này cũng bình thường. Nhận được lời xác nhận của anh ta, cô vui vẻ rời khỏi cửa sổ làm việc, đi ra cửa đứng chờ.

Đặng Kiêu đi ra, liếc mắt một cái đã thấy Triệu Chanh đang chờ với đôi mắt sáng lấp lánh. Cô còn hỏi anh ta tên gì. Đặng Kiêu quay đầu lại kéo cửa, thuận miệng đáp: "Tôi tên Đặng Kiêu."

Họ Đặng?

Nụ cười của Triệu Chanh khựng lại, trong mắt có chút đề phòng. Cô thử thăm dò: "Anh Đặng, tôi làm giấy tờ thì khoảng bao lâu mới lấy được? Có cách nào lấy nhanh hơn không?"

Hôm qua, sau khi bà tổ trưởng Ban Kế hoạch hóa Gia đình bỏ đi, Triệu Chanh lo lắng đối phương sẽ giở trò, nên sau đó đã đi hỏi thăm người trong thôn, biết được bà ta tên là Đặng Hồng Tinh.

Trong nhà bà ta có nhân vật gì ghê gớm hay không thì người trong thôn không biết, nhưng nghe nói Đặng Hồng Tinh là người địa phương ở trấn Táo Tử.

Đặng Kiêu không chú ý đến sự thay đổi của Triệu Chanh, anh ta đi trước dẫn đường: "Thường thì khoảng mười lăm ngày là có. Bởi vì giấy tờ phải gửi lên thành phố làm đồng loạt, làm xong rồi mới gửi về đây."

Giấy tờ tùy thân thời này đều tương đối đơn giản, bên trong là một tấm bìa cứng đóng dấu, dập thêm dấu chìm chống giả, bên ngoài ép một lớp keo.

Không giống như loại có gắn chip hai mươi năm sau, quy trình làm phức tạp và cẩn thận hơn nhiều.

Triệu Chanh nhẩm tính thời gian, cũng hơi yên tâm một chút. Nhưng đối với bản thân Đặng Kiêu, Triệu Chanh vẫn giữ thái độ phòng bị.

Vừa rồi cô đứng bên cạnh, cẩn thận quan sát Đặng Kiêu. Cũng không biết có phải do định kiến từ trước hay không, mà Triệu Chanh thật sự tìm thấy vài nét tương đồng giữa Đặng Kiêu và Đặng Hồng Tinh. Ngay cả đôi chân hơi ngắn và mấy nốt ruồi trên mặt Đặng Kiêu cũng làm Triệu Chanh thấy có cảm giác quen thuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!