Chương 17: (Vô Đề)

Sau khi hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, Triệu Chanh cũng không biết nên nói Trương tức phụ là thông minh hay ngu xuẩn.

Nói thông minh là bởi vì cô ta còn biết dùng mấy thủ đoạn vặt vãnh đó để gieo họa cho người khác, còn nói ngu xuẩn là bởi vì cách làm này, nói cho cùng, vẫn quá dễ bị lật tẩy.

Trương tức phụ lấy đâu ra tự tin mà cho rằng Triệu Chanh sẽ vì thương hại mình mà gánh cái tội mượn hai đồng bạc? Nếu Triệu Chanh là đàn ông, cô còn có thể cho rằng Trương tức phụ đang cậy vào nước mắt và vẻ ngoài yếu đuối đáng thương của mình.

Nhưng đáng tiếc, không có nếu, Triệu Chanh cũng là một người phụ nữ thẳng tính.

Vì vậy, Triệu Chanh không hề nể nang, cô nhíu mày, hai tay chống nạnh, bắt đầu biện giải cho mình: "Chị bị ép đến không còn cách nào thì liên quan gì đến tôi? Sao lại thành tôi mượn tiền của chị? Rõ ràng là chị muốn mượn tiền tôi, nhưng vừa mở miệng đã đòi mười đồng, cả cái thôn này có ai mà vỗ tay một cái là đưa tiền cho chị mượn ngay được không?"

Nói xong một tràng, Triệu Chanh lập tức chĩa mũi dùi sang thím Bành, người nãy giờ vẫn giữ thái độ dửng dưng như người ngoài cuộc: "Thím Bành à, thím cũng đi theo tới đây đòi nợ cháu là có ý gì? Sáng nay chính thím là người vỗ ngực bảo đảm với Trương tức phụ, sao bây giờ lại lôi cả cháu vào? Hay là các người thấy cháu mới về thôn Tiên Nữ chưa được hai ngày, là dâu mới nên dễ bắt nạt, phải không?"

Dâu mới dễ bắt nạt ư? Lời này ai mà dám nhận. Ngày hôm qua, Triệu Chanh ở nhà Bành Đại Hoa có thể nói là đã nổi danh sau một trận. Tuy lúc đó không ai chạy đến xem náo nhiệt, nhưng hàng xóm láng giềng đều nghe thấy rõ mồn một. Chỉ trong một buổi chiều, tiếng tăm con dâu mới của Lâm Kiến Thành không dễ chọc đã truyền đi khắp thôn.

Vừa hay hôm nay là phiên chợ Táo Tử, tin chắc rằng chiến tích oai phong của Triệu Chanh, mới về nhà chồng ngày thứ hai đã đại chiến với mẹ chồng, sắp được truyền đi mấy thôn lân cận. Không chừng, ngay cả nhà mẹ đẻ của Triệu Chanh ở tận núi Áo Tử cũng nghe ngóng được ít nhiều.

Thím Bành không ngờ mình lại bị Triệu Chanh réo tên, cũng muốn nói vài câu, nhưng cứ "Tôi... tôi..." mãi mới phát hiện ra mình chẳng có gì để phản bác, đành quay sang Trương tức phụ mà giậm chân: "Chao ôi! Tôi đã sớm nói con dâu thằng Kiến Thành không phải loại người đó! Với lại, lúc đi chợ sáng nay chúng ta đều đi cùng nhau, chỉ có chút thời gian buổi trưa, làm sao con dâu thằng Kiến Thành có thể lén lút chạy đến nhà cô vay tiền được!"

Cái kiểu vuốt đuôi này thật khiến người ta coi thường, nhưng quen rồi thì cũng thấy bình thường. Triệu Chanh chẳng có gì ngạc nhiên, trước đây cô còn thấy có người mấy hôm trước vừa mới đánh nhau, vậy mà hai ngày sau đã thấy cả hai vui vẻ ngồi tán gẫu với nhau dưới gốc cây ngoài đầu thôn.

Khi thím Bành đã chĩa mũi dùi, Trương lão bà tử và Triệu Chanh cũng lập tức hùa theo. Trương tức phụ bị ba người công kích, cuối cùng từ tiếng nức nở thói quen đã biến thành che mặt khóc thật.

Không thèm nể mặt con dâu, Trương lão bà tử xử lý cô ta một trận ngay trước mặt người ngoài. Xong xuôi, bà ta mới quay sang cười cười với Triệu Chanh, dứt khoát xua tay: "Con dâu thằng Kiến Thành mới gả về, chắc đất trồng rau trong nhà còn chưa cuốc xới gì phải không? Lát nữa ta bảo con Tiểu Thảo mang cho một rổ rau dại sang. Ai nha, rau dại tầm này đang là lúc non nhất đấy!"

Nói xong, bà ta cũng chẳng cần biết Triệu Chanh có tha thứ hay không, cứ thế xốc cánh tay Trương tức phụ lôi đi.

Dù sao thì trong lòng Trương lão bà tử cũng không có khái niệm tha thứ. Chẳng qua chỉ là mắng một câu thôi, có gì to tát đâu? Lại chẳng mất miếng thịt nào. Hơn nữa, lúc nãy con dâu thằng Kiến Thành cũng đã mắng lại bà ta không chút do dự rồi, cần gì phải xin lỗi nữa?

Việc bà ta bằng lòng cho ít rau dại cũng hoàn toàn không phải vì muốn bồi thường cho Triệu Chanh, mà là vì bà ta rất có cảm tình với cô.

Vừa hay bà ta cũng đang muốn đày đọa con dâu, bình thường bà ta vẫn hay bắt mụ đàn bà lười biếng này lên núi đào từng sọt rau dại. Trương lão bà tử ăn rau dại cả đời rồi, trong vườn nhà có rau là bà ta tuyệt đối không muốn ăn rau dại nữa.

Dùng rau dại để nuôi heo ư? Bản thân không muốn ăn nhưng lại quen thói không lãng phí đồ ăn, Trương lão bà tử lại thấy tiếc. Đem cho con dâu thằng Kiến Thành là hợp lý nhất.

Trương lão bà tử và Trương tức phụ đều đã đi, thím Bành dĩ nhiên cũng không dám ở lâu, chỉ sợ Triệu Chanh đang đứng chống nạnh kia mắt vừa đảo một cái là lại lôi thím ra nói tiếp.

Trận gió này đến không thể hiểu nổi, mà đi cũng thật nhanh chóng, trước sau chưa đầy mười phút. Điều này làm cho Triệu Chanh, người đã xắn tay áo chuẩn bị đại chiến một phen, trong lòng dâng lên một cỗ hụt hẫng.

Cũng may Lâm Đại Thuận rất nhanh đã cầm hạt giống rau và nước mồi quay về. Triệu Chanh bảo nó vào nhà chơi với Lâm Nhị Thuận, tiện tay đưa cho nó một cái bánh quy.

"Lúc nãy con không có nhà, mẹ phải dỗ em con nên đưa trước cho nó một cái rồi. Đây, phần của con đây."

Lâm Đại Thuận vô cùng bất ngờ. Vừa rồi nó thấy trong tay em trai còn nửa cái bánh quy, trong lòng nó đã thấy hơi hụt hẫng, cứ ngỡ mình là anh lớn nên chắc chắn không có phần.

Lâm Đại Thuận bẻ một nửa đưa lại cho Triệu Chanh: "Mẹ cũng chưa ăn, cho mẹ này!"

Triệu Chanh cũng không khách khí, nhận lấy rồi cắn một miếng. Quả nhiên, nó giòn, ngọt, và ngon y như loại bánh quy trong ký ức tuổi thơ của cô.

Nếu không phải vì tiền là của Lâm Đại Thuận, Triệu Chanh còn muốn mua rất nhiều món ăn vặt hồi nhỏ không được ăn, lớn lên lại tìm không thấy để nếm thử. Bây giờ ăn lại bánh quy rồi, Triệu Chanh quyết định, chờ mình lên thành phố tìm được việc làm, tháng lương đầu tiên nhất định phải thỏa mãn cái nguyện vọng nho nhỏ này.

"Vừa rồi nhà mình có phải có người tới cãi nhau không? Lúc con ở nhà thím Điền chờ lấy nước mồi, con nghe thấy tiếng mẹ chửi người."

Thật ra nó cũng nghe thấy tiếng của Trương bà tử, nhưng lúc bà ta cao giọng mắng chửi hay nói chuyện thì cứ lùng bùng không rõ chữ. Ngược lại, giọng mẹ kế nó lúc nói to vẫn rất lanh lảnh, rõ ràng, nên Lâm Đại Thuận nhận ra ngay.

Lúc đầu Lâm Đại Thuận vội vã muốn chạy về, nhưng sau tiếng đó thì lại không có động tĩnh gì nữa. Điền tẩu ban đầu không nghe rõ, thấy phản ứng của Lâm Đại Thuận mới bán tín bán nghi vểnh tai lên nghe, nhưng cũng chẳng nghe được gì thêm.

Thế là Điền tẩu, người còn cả đống việc vặt phải làm, liền múc nước mồi đưa cho Lâm Đại Thuận rồi vội vàng đi quét chuồng heo.

Điền tẩu không hề keo kiệt, múc cho Lâm Đại Thuận một bát đầy nước mồi, khiến nó lúc về chỉ có thể đi từ từ, không dám chạy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!