Diệp Ninh nhanh chóng kiểm tra cho cô bé, xác định cô bé không bị thương gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Niếp Niếp! Niếp Niếp của mẹ!"
Một người phụ nữ cách đó không xa kêu khóc chạy đến, sau đó ôm chặt cô bé vào trong lòng.
Diệp Ninh nhìn thấy người nhà của cô bé đã đến, an ủi: "Cô bé không sao, sau này chị nhớ canh chừng con bé cho kỹ đó."
Người phụ nữ kia cũng hoảng sợ, mang ơn đội nghĩa nói với Diệp Ninh: "Cảm ơn."
"Liên, liên trưởng Cố, người kia thật sự là, là... Diệp Ninh hả?"
Trong xe jeep, Giả Hạo trợn trừng mắt, vô cùng kinh ngạc.
Bọn họ tận mắt nhìn thấy cảnh Diệp Ninh cứu người đó!
Diệp Ninh cứu người khác?!
Hình ảnh này thật sự chẳng thua kém gì mặt trời mọc từ hướng Tây!
Cố Phong vẫn không nhúc nhích, cứ nhìn chằm chằm về hướng của Diệp Ninh, đầu óc chìm vào suy nghĩ.
"Xin lỗi! Thật sự rất xin lỗi! Các cô có bị gì không?"
Tài xế lái chiếc xe đen hoảng sợ chạy đến trước mặt Diệp Ninh.
Anh ấy nhìn thấy rất rõ ràng, nếu không phải cô gái béo này đột nhiên lao ra, hôm nay chắc chắn sẽ có án mạng xảy ra.
Diệp Ninh nhìn tài xế, xụ mặt xuống, vô cùng âm u.
"Tôi cứ tưởng là anh lái máy bay chứ không phải đang lái xe!"
Dù sao thì suýt chút nữa đã mất mạng, lời cô nói ra đương nhiên cũng chẳng nhẹ nhàng gì.
Tài xế vô cùng xấu hổ: "Tôi thật sự không ngờ sẽ có một đứa bé đột nhiên chạy đến."
"Vậy anh cũng không biết đây là đang ở ngã tư đường sao? Tại sao mấy chiếc xe khác đều có thể dừng xe lại kịp, chỉ có mình anh là không? Nếu thật sự đụng trúng người khác, anh không phải chỉ hại một gia đình, mà là hai cái gia đình đó!"
Diệp Ninh nổi giận đùng đùng chỉ trích, sau đó phủi bụi đất dính trên quần áo.
Nhưng mà vừa mới nhúc nhích đã cảm giác khuỷu tay truyền đến cảm giác đau rát khó chịu, cô lập tức suýt xoa thành tiếng.
Tài xế không dám hó hé tiếng nào, cũng phát hiện vết trầy trên tay cô.
Toàn bộ làn da từ khuỷu tay đến cổ tay đều bị tróc ra, tuy rằng chỉ là vết thương ngoài da, nhưng mà chỉ nhìn thôi cũng đã đủ thấy đau rồi.
"Cô bị thương rồi, hay là chúng ta đến bệnh viện khám đi được không?"
Tài xế đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị truy cứu trách nhiệm, dù sao người phụ nữ vô cùng hung dữ ở trước mặt trông cũng không phải loại người dễ ở chung.
Nhưng mà nếu so với việc ra mang người thì hiện tại đã coi như là kết quả tốt nhất rồi.
Diệp Ninh nhìn thoáng qua vết thương trên cánh tay, sắc mặt càng xấu hơn.
Thật đúng là đi ra ngoài mà quên coi ngày hoàng đạo mà.
Đúng là xử lý miệng vết thương một chút sẽ tốt hơn, nhưng mà hôm nay lại là ngày đầu tiên cô đến đoàn văn công báo danh đi làm, nếu đi trễ thì chắc chắn không được.
"Không cần, sau này anh lái xe nhớ cẩn thận một chút!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!