Chương 4: A~, cẩu nam nữ

Giang Vãn Vãn cũng không định thật sự đôi co với những người này.

Ai sau lưng mà không nói người khác, ai sau lưng mà không bị người khác nói?

Cảnh cáo Lưu Đức xong liền đi vào trong phòng.

Trong sân không có Đỗ Gia Minh và Kiều Ôn Noãn, đoán không sai thì hai người hẳn là đang ở trong phòng, nào biết bên ngoài mấy người hai mặt nhìn nhau.

Đây là Giang Vãn Vãn sao?

Giang Vãn Vãn mà họ biết, nói hay một chút là tính tình tốt, nói khó nghe một chút chính là một kẻ nhu nhược.

Ngốc nghếch, nhiều tiền, đầu óc không lanh lợi.

Trong lòng, trong mắt, trong đầu ngoài Đỗ Gia Minh ra thì vẫn là Đỗ Gia Minh.

Đây là ở cùng tên con địa chủ một đêm mà đầu óc thông minh ra sao?

...

Trong phòng, Đỗ Gia Minh và Kiều Ôn Noãn sớm đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài, chỉ là Đỗ Gia Minh trong lòng vẫn còn nén một hơi, chờ Giang Vãn Vãn chủ động nhận sai, nên cũng không ra khỏi phòng.

Giang Vãn Vãn vào phòng liền nhìn thấy Kiều Ôn Noãn đang nửa dựa trên giường đất và Đỗ Gia Minh ở bên cạnh giường.

Cũng chỉ liếc hai người một cái, liền đi tìm chỗ của mình.

Nàng ngủ ở mép giường đất, bên kia gần với Kiều Ôn Noãn.

Lúc này chăn của nàng được gấp gọn gàng, nhưng cái rương đựng quần áo lại không được đậy kỹ.

Lại nhìn quần áo Kiều Ôn Noãn đang mặc, chẳng phải là quần áo của nàng sao.

Giang Vãn Vãn không nói gì, lập tức đi thu dọn rương của mình, đem tất cả đồ đạc của mình bỏ vào rương, lại tìm một sợi dây thừng buộc chăn đệm lại.

Đỗ Gia Minh vốn đang chờ Giang Vãn Vãn đến xin lỗi, thấy nàng ở đó bận rộn, một khuôn mặt âm trầm như sắp nhỏ ra nước.

Kiều Ôn Noãn nhỏ giọng mở miệng, "Vãn Vãn, tối qua cậu đi đâu vậy? Có biết Gia Minh ca vẫn luôn rất lo lắng cho cậu không."

Giang Vãn Vãn đầu cũng không ngẩng lên nói, "Lo lắng cho tôi đến tận mép giường của cậu à?"

Nàng nói tùy ý, nhưng lại càng tỏ ra th* t*c.

Sắc mặt Đỗ Gia Minh lập tức trầm xuống, vành mắt Kiều Ôn Noãn càng đỏ lên, tủi thân nói, "Vãn Vãn, tớ biết cậu còn trách tớ, nếu tớ biết bơi, cũng không đến mức để cậu bị loại người đó cứu, càng sẽ không có nhiều lời đồn vô căn cứ như vậy, tớ cũng hận chính mình..."

"Được rồi được rồi, cậu để tôi yên một lát đi."

Giang Vãn Vãn cắt ngang lời cô ta.

Nguyên chủ không biết Kiều Ôn Noãn là người thế nào, thậm chí còn vì Kiều Ôn Noãn cùng mình xuống nông thôn mà mang ơn đội nghĩa, nhưng nàng thì rõ mồn một.

Kiều Ôn Noãn vốn chỉ là bạn học bình thường của nguyên chủ, cha cô ta làm việc ở cục đường sắt, vì sai lầm trong công việc, phải bị hạ phóng đi hỗ trợ xây dựng đường sắt ở biên giới.

Bên đó thường xuyên có chiến sự, cha cô ta không muốn đi, liền nghĩ đến việc đưa đứa con gái duy nhất đã thành niên trong nhà xuống nông thôn.

Trong nhà không thể cùng lúc đi hai người trưởng thành, như vậy ông ta có thể tiếp tục ở lại thành phố.

Nói trắng ra là bán con gái để cầu phú quý cho mình.

Kiều Ôn Noãn biết không thể thay đổi vận mệnh xuống nông thôn, liền chạy đến chỗ nguyên chủ bán cái tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!