Chương 9: Đoàn trưởng Phó, vợ anh bỏ trốn cùng người khác rồi

"Đoàn trưởng Phó! Kẻ buôn người khai rồi! Khai hết rồi!"

Sau khi bắt được kẻ buôn người ở ga tàu, Phó Tư Niên và Lương Khai Lai không lập tức trở về đơn vị. Nhiệm vụ đặc biệt ban đầu đã hoàn thành thuận lợi nhưng Phó Tư Niên quyết định nán lại thêm một ngày để điều tra.

Vì Giang Đường, Phó Tư Niên đã tham gia vào quá trình thẩm vấn kẻ buôn người.

Kẻ buôn người miệng kín như bưng để trốn tránh tội lỗi chết cũng không chịu nhận mình là kẻ buôn người, cứ gào mồm kêu oan.

Phó Tư Niên phối hợp cùng công an, mất cả một ngày một đêm cuối cùng cũng cạy được miệng hắn ra.

Anh nghe được hai cái tên từ miệng kẻ buôn người.

"Lâm Bình Xuyên... Giang Đức Hải... là bọn họ bảo tôi làm vậy... người phụ nữ đó cũng là do bọn họ đưa tới..."

Lâm Bình Xuyên là ai Phó Tư Niên không rõ, chỉ nghe qua thì giống tên một người đàn ông trẻ tuổi, điều này khiến lồng ngực anh dâng lên cảm giác chua xót khó tả.

Còn Giang Đức Hải thì Phó Tư Niên đương nhiên biết, đó là chú ruột của Giang Đường.

Nghĩ đến bộ dạng "tình khó tự kiềm" của Giang Đường sau khi bị bỏ thuốc trên tàu, hóa ra cô lại bị chính chú ruột mình bán đứng!

Không ổn!

Giang Đường đang gặp nguy hiểm!

Gương mặt tuấn tú của Phó Tư Niên trầm xuống, trong đôi mắt đen thẳm thoáng qua vẻ lo lắng. Thân hình cao lớn của anh đẩy cửa phòng thẩm vấn, xoay người sải bước rời đi.

"Đoàn trưởng Phó... Đoàn trưởng Phó, chờ tôi với..."

Tốc độ rời đi của Phó Tư Niên quá nhanh khiến Lương Khai Lai suýt nữa thì không đuổi kịp.

Một Phó Tư Niên ngay cả khi bị đạn xuyên qua tay cũng không nhíu mày lấy một cái, rốt cuộc chuyện gì có thể khiến anh vội vàng đến thế? Lương Khai Lai tò mò tột độ nên lập tức bám theo sát nút.

Cùng lúc đó tại nhà họ Giang cũng chẳng hề yên bình.

Sáng sớm tinh mơ, Giang Thanh Hoan là người dậy sớm nhất. Ả định đi vệ sinh rồi về ngủ nướng tiếp, sau đó sai bảo hai đứa ăn mày nhỏ đi mua đồ ăn sáng cho mình.

Giang Đường hôm qua phát điên cả ngày, ngủ một giấc chắc cũng phải tỉnh táo lại rồi, trò chơi đóng vai người mẹ tốt chắc cũng đến hồi kết thúc sẽ chẳng còn che chở cho hai đứa ăn mày kia nữa đâu.

Ả vừa nghĩ vừa lơ mơ bước ra khỏi phòng thì đập vào mắt là... bốn bề trống trơn.

Bàn gỗ đỏ, tranh chữ sơn thủy, kệ điêu khắc tinh xảo, tủ năm ngăn sơn mài chạm trổ, đài radio, máy hát, quạt điện đặt trên tủ...

Những thứ đáng giá trong nhà này biến mất sạch! Tất cả đều không còn!

Đó là bàn gỗ đỏ! Nặng ít nhất cả trăm cân, phải hai gã đàn ông lực lưỡng mới khiêng nổi, sao có thể nói mất là mất ngay được.

Người nhà ả thuê tối mai mới đến dọn nhà, sao bây giờ đã trống hoác thế này?

Giang Thanh Hoan không dám tin dụi dụi mắt nhưng trước mắt vẫn là một khoảng không trống rỗng.

"Bố... Mẹ..."

Trong căn nhà trống trải vang lên tiếng hét xé lòng của Giang Thanh Hoan.

Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm bị đánh thức, lật đật chạy ra: "Làm cái gì thế? Sáng sớm tinh mơ mà ồn ào cái gì? Lại vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi..."

Lời nói còn chưa dứt đã nghẹn lại ở cổ họng.

Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm cũng nhìn thấy căn nhà trống trơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!