Ánh sáng bảy màu từ từ tan biến, Giang Đường bước vào bên trong không gian Linh Bảo, không ngoài dự đoán, đập vào mắt cô là khung cảnh non xanh nước biếc bốn bề.
Trước mặt là hàng ngàn mẫu ruộng tốt trải dài vô tận, đó là linh điền. Chỉ cần có hạt giống là có thể gieo trồng bất kỳ loại cây nông nghiệp nào.
Hơn nữa bốn mùa trong không gian Linh Bảo luân chuyển chỉ trong vòng một ngày, đồng nghĩa với việc trồng lúa hay lúa mì thì chỉ cần nửa ngày là có thể thu hoạch, sở hữu nguồn lương thực vô tận ngay trong không gian này.
Ở giữa có một dòng suối nhỏ trong veo thấy đáy lững lờ trôi, đừng thấy dòng suối nhỏ mà coi thường, đây chính là nước suối linh tuyền có công năng thần kỳ.
Ví dụ như lúc Giang Đường bị bỏ thuốc mê, nếu có nước suối linh tuyền thì chỉ cần uống một ngụm là giải được dược tính cũng sẽ không xảy ra cảnh tượng ám muội dây dưa với người đàn ông lạ mặt trên tàu hỏa.
Giờ nghĩ lại, Giang Đường vẫn nhớ như in vóc dáng vai rộng eo thon của người đàn ông đó, quả không hổ danh là quân nhân!
Chẳng hiểu sao... càng nghĩ lại càng thấy người đàn ông đó trông quen quen.
Giang Đường vội vàng vỗ vỗ vào hai má đang nóng bừng của mình, thân phận hiện tại của cô là phụ nữ đã có chồng, không thể thèm khát cơ thể của người đàn ông khác được.
Trong không gian Linh Bảo còn có một vườn cây ăn quả rộng lớn, từng trái đào mật hồng hào treo lủng lẳng trên cành, trông như lạc vào vườn đào tiên.
Ngoài những thứ thiết yếu của một không gian tùy thân, Giang Đường còn bất ngờ nhìn thấy một tòa lầu các hai tầng cổ kính nằm sừng sững trong không gian.
Đây chẳng phải là... nhà tổ họ Giang sao!
Giang Đường nhận ra ngay ngôi nhà này, chính là nơi cô đang ở hiện tại.
Chiếc vòng ngọc là vật gia truyền của nhà họ Giang, không gian chắc chắn chỉ có người nhà họ Giang mới mở được nên việc xuất hiện nhà tổ họ Giang cũng không có gì lạ.
Giang Đường bước tới, đẩy cửa bước vào tòa lầu các. Cấu trúc bên trong y hệt như nhà tổ họ Giang ở bên ngoài, kích thước cũng không sai biệt chút nào.
Chỉ có điều, trong ngôi nhà này chất đống những chiếc rương gỗ lớn.
Rương gỗ phủ một lớp bụi dày, xem ra đã rất lâu rồi chưa được mở ra.
Khi Giang Đường mở nắp rương, một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt lóe lên, cô nhìn những thứ hiện ra trước mắt mà kinh ngạc đến mức trố lồi mắt.
"Vàng... vàng..."
Đó là cả một rương đầy ắp vàng thỏi!
Những chiếc rương khác chứa đầy trân châu! Ngọc ngà! Tranh chữ cổ! Tất cả đều là những báu vật giá trị liên thành.
Giang Đường suýt chút nữa bị kho báu trước mắt làm cho choáng váng, trong không gian này đúng là giấu cả núi vàng núi bạc.
Cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Giang đã trải qua bao biến động thăng trầm của đất nước, trải qua bao cơn bão táp của thời đại. Giang Đường nhanh chóng suy đoán rằng có lẽ từ đời ông nội cô, sau khi kiếm được tiền đã cất giấu gia sản vào trong không gian này.
Đời này truyền đời khác nên mới có được khối tài sản kếch xù phú khả địch quốc như ngày nay.
Điều này cũng giải thích tại sao gia đình Giang Thanh Hoan rõ ràng là lũ phá gia chi tử mà vẫn có thể đứng vững ở Cảng Thành lại còn sống cuộc đời tiêu tiền như rác.
Chỉ dựa vào số tài sản dọn đi ở hiện thực chắc chắn là không đủ mà chính là nhờ vào nền tảng trăm năm của nhà họ Giang được cất giấu trong không gian này.
Bây giờ tất cả những thứ này đã trở về đúng chủ!
Cô sẽ nắm chặt chúng trong tay!
Giang Đường đóng nắp rương lại để nguyên mọi thứ như cũ rồi gieo hạt lúa và lúa mì vào linh điền. Sau đó cô nhắm mắt lại, rời khỏi không gian trở về thế giới thực.
Đã có không gian rồi thì bước tiếp theo chính là dọn sạch nhà tổ!
Dù là một cái ghế, Giang Đường cũng quyết không để lại cho gia đình Giang Thanh Hoan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!