Chương 50: Không có gì, chỉ là quen tay thôi

Giang Đường quay đầu lại thì thấy Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi bước ra từ trong góc.

Nhìn qua là biết hai người này đã nấp ở đó từ lâu, rình mò xem kịch hay, chắc hẳn Diệp Vân Thư đang tức điên vì không thấy cảnh cô bị đánh tơi tả.

Phó Tư Niên nhìn thấy hai người này thì cau mày khó chịu.

Mọi người cũng quay lại nhìn, đa số các bà vợ không biết Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi, chỉ thấy hai cô gái ăn mặc thời thượng xinh đẹp thì trầm trồ.

Triệu Tú Mai thì đã chạm mặt hai người này rồi, thấy họ liền chỉ tay: "Các cô không phải là cái bọn..."

Bà định vạch trần chuyện Diệp Vân Thư "chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng" thì bị Diệp Vân Thư cướp lời.

"Chúng cháu là thành viên mới của đoàn văn công, đồng thời cũng là sinh viên Đại học Bắc Kinh." Diệp Vân Thư kiêu hãnh giới thiệu sau đó hất cằm hỏi quân trưởng Hạ: "Ông Hạ, ông còn nhớ cháu không ạ? Cháu là Diệp Vân Thư đây."

"Cháu... cháu là... con bé được lão Diệp nhận nuôi đấy à?"

Quân trưởng Hạ và ông nội nuôi của Diệp Vân Thư từng là chiến hữu, ông đã gặp Diệp Vân Thư vài lần khi đến Bắc Kinh, thậm chí còn từng bế cô ta, nghe tên là nhớ ra ngay.

Diệp Vân Thư cười tươi rói, lễ phép đáp: "Vâng ạ là cháu đây ông Hạ."

"Lão Diệp bảo cháu đang học đại học ở Bắc Kinh cơ mà, sao lại vào đoàn văn công rồi chạy đến đây?" Quân trưởng Hạ thắc mắc.

"Ông Hạ, chuyện dài lắm ạ để hôm nào cháu kể ông nghe sau."

Diệp Vân Thư vội lảng sang chuyện khác, tuyệt đối không thể để lộ chuyện bỏ học giữa chừng, cô ta kéo Lâm Tú Nhi lại giới thiệu:

"Ông Hạ, đây là bạn học của cháu, Lâm Tú Nhi, cậu ấy cũng là sinh viên Đại học Bắc Kinh. Chúng cháu nghe nói đơn vị đang tìm trợ lý phiên dịch cho đồng chí Tống nên đến xin ứng cử ạ."

Nói xong, Diệp Vân Thư nháy mắt ra hiệu cho Lâm Tú Nhi.

Lâm Tú Nhi liếc nhìn Tống Viễn Dương rồi nhanh nhảu nói: "Báo cáo quân trưởng Hạ, cháu học chuyên ngành ngoại ngữ, dịch thuật tài liệu là sở trường của cháu ạ."

Diệp Vân Thư bồi thêm: "Ông Hạ, đồng chí Tống là chuyên gia quan trọng của đơn vị, trợ lý của anh ấy không chỉ cần lý lịch trong sạch mà năng lực cũng phải xuất sắc, nhất định phải là sinh viên đại học, không thể tùy tiện chọn ai cũng được đâu ạ."

Quân trưởng Hạ nghe xong khẽ cau mày, quay sang nhìn Tống Viễn Dương.

Việc chọn Giang Đường làm trợ lý là đề xuất của Tống Viễn Dương nhưng lời nói của Diệp Vân Thư rõ ràng ám chỉ Giang Đường không đủ tư cách.

Dù sao thì nguyên chủ Giang Đường cũng đâu phải là sinh viên Đại học Bắc Kinh "danh giá".

Tống Viễn Dương cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này, vốn định đề bạt Giang Đường vì tài năng, ai ngờ lại gây rắc rối cho cô.

Anh áy náy nhìn Giang Đường.

Quân trưởng Hạ nể mặt ông nội Diệp Vân Thư nên nói:

"Các cháu cũng là ứng cử viên sáng giá, Tiểu Giang là người được đồng chí Tống chọn nhưng vị trí trợ lý chỉ có một... Thôi thì tổ chức một cuộc thi tuyển công khai, đề thi do đồng chí Tống ra, ai điểm cao thì chọn người đó?"

"Chúng cháu không vấn đề gì ạ."

Diệp Vân Thư đồng ý ngay tắp lự sau đó quay sang nhìn Giang Đường với ánh mắt khiêu khích chế giễu:

"Chỉ không biết có người ngay cả đại học còn chưa học ngày nào, liệu có chút kiến thức thực tế nào không? Chắc là không dám thi đâu nhỉ? Giang Đường, cô dám không?"

Câu cuối cùng, Diệp Vân Thư công khai thách thức Giang Đường.

Giang Đường nhìn vẻ mặt đắc ý của cô ta mà buồn cười.

Thực ra lúc nãy nếu Diệp Vân Thư không chen ngang thì Giang Đường đã định từ chối lời mời của quân trưởng Hạ rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!