Chương 44: Muốn tranh thủ đẻ đứa thứ hai à?

Chỉ cần nhìn thoáng qua biểu cảm của Nguyệt Nguyệt, Giang Đường đã biết tỏng cô con gái nhỏ đang nghĩ gì.

Cả Triều Triều và Nguyệt Nguyệt từ khi sinh ra đã bị nhốt trong căn gác xép nhà họ Giang, chẳng có cơ hội chơi đùa với bạn bè đồng trang lứa, tuổi thơ còn thua xa Nhị Nữu Tam Nữu nhà chị Triệu.

Tuổi thơ mà không được chạy nhảy vui đùa thỏa thích thì sao gọi là trọn vẹn được.

Nghĩ vậy, Giang Đường mỉm cười dịu dàng với Nhị Nữu và Tam Nữu.

Nụ cười tỏa nắng của cô dì xinh đẹp khiến hai cô bé mê tít, dì vừa tặng dây buộc tóc đẹp, cười lên lại càng đẹp hơn.

"Cháu là Nhị Nữu, cháu là Tam Nữu phải không? Đây là hai bạn nhỏ nhà dì, bạn trai tên Phó Triều Dương, bạn gái tên Phó Sơ Nguyệt, các cháu cứ gọi là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhé. Hai bạn cũng năm tuổi, bằng tuổi Nhị Nữu đấy. Hai bạn mới đến khu tập thể được ba ngày nên chưa quen đường xá, các cháu có thể dẫn hai bạn đi chơi làm quen với các bạn khác được không?"

Giọng nói nhẹ nhàng êm ái của Giang Đường khiến hai cô bé ngẩn ngơ, ở nhà mẹ chúng toàn nói oang oang như sấm rền.

Nhị Nữu và Tam Nữu gật đầu lia lịa.

Nhị Nữu xung phong: "Dì Giang ơi để cháu dẫn em đi chơi ạ."

"Cảm ơn Nhị Nữu nhé." Giang Đường quay sang hai con, đặc biệt là Nguyệt Nguyệt: "Còn không mau chuẩn bị đi, mang theo hộp bi hôm qua mẹ mua, đi chơi với các bạn mới nào."

Nguyệt Nguyệt nghe thế thì nhảy cẫng lên sung sướng, chạy tót vào nhà lấy đồ chơi. Cô bé không chỉ mang bi ve mà còn xách theo cả cái trống bỏi bố tặng, vừa đi vừa lắc "tung tung tung" đến chỗ Nhị Nữu Tam Nữu.

Có lẽ vì cùng là con gái nên Nguyệt Nguyệt rất tự nhiên với hai bạn mới, chìa cái trống bỏi ra.

"Cho các cậu chơi này, chúng mình làm bạn nhé."

Nhị Nữu huých tay Tam Nữu, Tam Nữu rụt rè đưa tay ra nhận lấy cái trống bỏi từ tay Nguyệt Nguyệt.

Thời buổi này đồ chơi trẻ con hiếm hoi và đắt đỏ, đứa trẻ nào cũng giữ khư khư, hiếm có đứa nào hào phóng chia sẻ như vậy.

Nhờ sự thiện chí của Nguyệt Nguyệt, ba cô bé nhanh chóng thân thiết nắm tay nhau.

Nhị Nữu ra dáng chị cả: "Nguyệt Nguyệt, tớ cao hơn cậu, tớ làm chị, cậu gọi tớ là chị nhé~ sau này tớ bảo kê cho cậu."

Tam Nữu nói chưa sõi, chỉ nghiêng đầu nhìn Nguyệt Nguyệt cười.

Nguyệt Nguyệt ngọt ngào gọi: "Chị Nữu Nữu."

Bên cạnh, Triều Triều không sà vào ngay mà đến bên cạnh Giang Đường, cau mày hỏi nhỏ: "Mẹ ơi, chúng con được ra ngoài chơi thật ạ?"

"Được chứ con. Trong khu tập thể an toàn lắm, không có người xấu bắt nạt hay kẻ buôn người bắt cóc đâu, cứ thoải mái mà chơi."

Giang Đường nhét một nắm kẹo vào túi áo Triều Triều, dặn dò:

"Gặp bạn mới nhớ giới thiệu tên tuổi và mời các bạn ăn kẹo nhé. Các bạn ấy không chỉ là hàng xóm mà sau này còn là bạn học của con đấy."

Tục ngữ có câu "há miệng mắc quai", ăn kẹo rồi thì phải nể mặt nhau.

Có kẹo làm vũ khí ngoại giao, cộng thêm sự thông minh lanh lợi của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, đảm bảo sẽ thu phục được lũ trẻ trong khu tập thể.

Được mẹ đồng ý lần nữa, khuôn mặt tuấn tú của Triều Triều mới giãn ra, nở nụ cười.

Thực ra cậu bé cũng giống em gái, rất muốn ra ngoài chơi và kết bạn mới.

Trong tiếng trống bỏi vui tai, bốn đứa trẻ tung tăng chạy ra khỏi sân.

Triệu Tú Mai gọi với theo: "Nhị Nữu, nhớ trông em cẩn thận, đi đường chú ý kẻo ngã đấy."

Quay lại, Triệu Tú Mai tấm tắc khen: "Tiểu Giang, em khéo nuôi con thật đấy, đứa nào đứa nấy ngoan ngoãn, chẳng nghịch ngợm tẹo nào. Chả bù cho ba giặc giời nhà chị, được một phần ngoan thế này thôi là chị mừng rơi nước mắt rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!