"Á..."
Diệp Vân Thư hét lên đầy kinh hãi, khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ căng thẳng và sợ sệt, trông mới đáng thương làm sao.
Cô ta biết rõ nhan sắc là vũ khí lợi hại nhất của mình, chỉ cần tận dụng tốt thì chẳng người đàn ông nào thoát được.
Kể cả là Phó Tư Niên cũng không ngoại lệ!
Diệp Vân Thư vừa tỏ vẻ sợ hãi, vừa thầm reo vui trong lòng.
Đúng như kế hoạch, cô ta không ngã xuống đất mà ngã vào một lồng ngực rộng lớn, rắn chắc.
"Đoàn trưởng Phó, cảm ơn anh đã cứu em. Anh còn nhớ không? Hồi ở Bắc Kinh anh cũng từng cứu em một lần..."
Diệp Vân Thư còn chưa đứng vững đã buông lời đường mật, giọng điệu nũng nịu ngọt ngào.
Cô ta nép vào lồng ngực ấy, chẳng nỡ rời ra, chỉ muốn được áp sát hơn, gần hơn chút nữa.
Thậm chí cô ta còn cố tình ưỡn ngực lên.
Đàn ông ai chẳng thích phụ nữ ngực nở mông cong, con ranh Giang Đường gầy như que củi, làm sao so được với cô ta!
Trong lúc Diệp Vân Thư đang tự mãn...
"Khụ khụ."
Tiếng ho khan đầy ngượng ngùng vang lên.
Ngay sau đó, Diệp Vân Thư nghe thấy giọng nói của một người đàn ông lạ hoắc.
"Đồng chí nữ này, xin tự trọng, tôi không phải đoàn trưởng Phó."
Hả?!
Ai?!
Diệp Vân Thư vội vàng đứng thẳng dậy, khi nhìn rõ mặt người đàn ông vừa ôm mình, cô ta trợn tròn mắt, quên cả giữ hình tượng mà lớn tiếng chất vấn: "Anh là ai?"
"Đại đội trưởng đại đội 5, Lương Khai Lai."
Lương Khai Lai cau mày, dõng dạc trả lời, cảm thấy cô gái này thật kỳ quặc.
"Ai hỏi cái đó! Chỉ là cái chức đại đội trưởng quèn, sao lại là anh, không phải..." Diệp Vân Thư cắn môi ấm ức, đưa mắt tìm kiếm Phó Tư Niên.
Chẳng biết từ lúc nào, Phó Tư Niên đã đứng cách họ cả mét.
Thì ra ngay khoảnh khắc Phó Tư Niên rụt tay lại, anh đã nhanh tay kéo Lương Khai Lai vào thế chỗ. Lương Khai Lai theo phản xạ đưa tay đỡ lấy Diệp Vân Thư đang ngã nhào tới.
Lúc đó Diệp Vân Thư nhắm tịt mắt lại nên chẳng hay biết gì.
Lương Khai Lai cau mày phản bác: "Đồng chí này ăn nói kiểu gì thế? Đại đội trưởng thì sao cũng là do tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt đổi lấy đấy. Tôi cứu cô, cô không cảm ơn thì thôi, sao lại còn coi thường người khác thế hả?"
"Rõ ràng là anh lo chuyện bao đồng..."
Diệp Vân Thư định mắng Lương Khai Lai nhưng nhớ ra Phó Tư Niên đang ở cạnh nên vội vàng tém lại.
Cô ta nén cơn giận, miễn cưỡng nói: "Vừa rồi tôi sợ quá nên nói năng lung tung, cảm ơn đồng chí đã đỡ tôi."
"Vân Thư, cậu không sao chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!