Khu quân sự.
Diệp Vân Thư kéo Lâm Tú Nhi lén lút trốn khỏi buổi tập của đoàn văn công.
Hôm qua sau khi trở về ký túc xá, Diệp Vân Thư đã phải hạ mình xin lỗi Lâm Tú Nhi vì những lời lẽ quá đáng lúc mua hộp nhạc.
Không phải cô ta thực sự nhận ra lỗi lầm của mình mà vì Lâm Tú Nhi là người có vận khí cao nhất trong đoàn văn công, cô ta cần giữ mối quan hệ thân thiết để còn "mượn vận". Nếu mất nốt Lâm Tú Nhi thì cô ta chẳng còn ai để dựa vào nữa.
Cực chẳng đã, Diệp Vân Thư mới phải xuống nước xin lỗi.
Lâm Tú Nhi tuy là tiểu thư Bắc Kinh đỏng đảnh khó chiều nhưng thực chất đầu óc đơn giản, ăn mềm không ăn cứng. Thấy Diệp Vân Thư xin lỗi chân thành (giả tạo) thì cũng nguôi giận, hai người lại làm hòa như chưa từng có cuộc chia ly.
Dù sao con gái chơi với nhau cũng hay giận dỗi rồi làm lành mà, Lâm Tú Nhi nghĩ đơn giản thế thôi.
Vừa làm hòa với Lâm Tú Nhi, Diệp Vân Thư vừa toan tính cách tiếp cận Phó Tư Niên.
Cô ta đã xác nhận đi xác nhận lại với hệ thống, hệ thống vẫn khẳng định chắc nịch rằng người vợ đầu tiên của Phó Tư Niên đã chết, không còn trên cõi đời này nữa.
Nếu Giang Đường đã chết, vậy người phụ nữ cô ta gặp ban ngày là ai?
Chẳng lẽ cô ta không phải Giang Đường?
Suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Diệp Vân Thư rồi vụt tắt, chuyện "cải tử hoàn sinh" quá hoang đường, người thường không ai dám nghĩ tới.
Cô ta cho rằng có thể hệ thống tính sai thời gian, Giang Đường kiểu gì cũng chết, chỉ là chưa đến lúc thôi.
Đã là người sắp chết thì Diệp Vân Thư cũng chẳng thèm chấp nhặt làm gì.
Mục đích chính của cô ta khi đến vùng Tây Nam khỉ ho cò gáy này là tiếp cận Phó Tư Niên. Nếu không làm được điều đó để hút vận khí của anh thì mọi công sức bỏ ra coi như đổ sông đổ biển.
Thế nên Diệp Vân Thư đã dò la được lịch huấn luyện của Phó Tư Niên vào ngày hôm sau và kéo Lâm Tú Nhi đi cùng.
Lâm Tú Nhi lần đầu trốn tập nên khá lo lắng: "Vân Thư, cậu bảo biết đàn anh Tống ở đâu là thật hay đùa đấy? Từ lúc vào đây, doanh trại rộng mênh mông, nam nữ lại phân khu riêng biệt, tớ chưa gặp lại anh ấy lần nào."
"Tin tức của tớ cậu còn lạ gì, cứ đi theo tớ là được."
Thực ra Diệp Vân Thư chỉ dò la tin tức về Phó Tư Niên chứ chẳng quan tâm Tống Viễn Dương ở đâu. Cô ta lôi Lâm Tú Nhi đi cùng chẳng qua là để có người chịu trận thay nếu chẳng may bị phát hiện.
Lâm Tú Nhi ngốc nghếch chẳng hề hay biết mình đang bị lợi dụng.
Hai cô gái xinh đẹp trong bộ quân phục đoàn văn công nổi bần bật giữa doanh trại toàn đàn ông con trai. Mấy cậu lính trẻ quanh năm ít gặp phụ nữ, vừa thấy bóng hồng là đỏ mặt tía tai, hỏi gì đáp nấy.
"Đoàn trưởng Phó ở đằng kia kìa, đang đi cùng đại đội trưởng Lương, các cô cứ đi về hướng đó là thấy."
"Cảm ơn đồng chí nhé."
Diệp Vân Thư mỉm cười dịu dàng với cậu lính trẻ khiến cậu ta đỏ mặt như gấc chín.
Đi được vài bước, Diệp Vân Thư cười đắc ý.
Xem ra chẳng ai thoát khỏi sức quyến rũ của cô ta, Phó Tư Niên chắc chắn cũng không ngoại lệ. Diệp Vân Thư càng thêm tự tin vào kế hoạch của mình.
Tại thao trường góc Đông Bắc doanh trại.
Đại đội 5 thuộc đoàn 3 do Lương Khai Lai dẫn đầu đang tiến hành huấn luyện đối kháng, bao gồm vượt chướng ngại vật và kiểm tra thể lực cường độ cao, trên sân tập rộn ràng bóng người.
Phó Tư Niên và Lương Khai Lai đứng trên đường chạy quan sát các chiến sĩ đang hăng say luyện tập nhưng thực ra...
"Đoàn trưởng Phó, thế nào rồi?" Lương Khai Lai nháy mắt đầy ẩn ý với Phó Tư Niên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!