Chương 39: Hôn một cái

Nói đến chuyện tiết kiệm, Giang Đường nghĩ đến gần hai trăm đồng cô tiêu vèo trong một ngày hôm nay, mặt hơi đỏ lên vì ngượng.

Dù trong không gian của cô chất đầy vàng bạc châu báu nhưng chưa thể lấy ra dùng được vì sợ bị nghi ngờ, mọi chi tiêu trong nhà trước mắt vẫn phải dựa vào lương của Phó Tư Niên.

Giang Đường đẩy cuốn sổ về phía anh: "Phó Tư Niên, anh xem đi."

Nghe những lời tâm tình của Giang Đường, Phó Tư Niên hiểu rằng cô không chỉ muốn sống cùng anh mà còn lo nghĩ cho tương lai của các con, điều này chứng tỏ cô muốn gắn bó lâu dài với anh.

Người đàn ông "trong nóng ngoài lạnh" này mặt không biến sắc nhưng trong lòng thì nở hoa tưng bừng.

Anh cầm cuốn sổ, đập vào mắt là nét chữ thanh thoát của Giang Đường, ghi chép rõ ràng từng khoản chi tiêu trong ngày.

Anh cúi đầu, chăm chú đọc từng dòng một.

Giang Đường hơi căng thẳng, vội giải thích: "Cái đài radio này tám mươi đồng, hơi đắt một chút nhưng có nó mình nghe được tin tức thời sự, với lại đài dùng bền lắm, mấy chục năm không hỏng đâu..."

"Không đắt." Phó Tư Niên ngắt lời cô, nắm lấy tay cô, hai người ngồi sát bên nhau, anh hạ giọng nói: "Đường Đường, em là vợ anh, tiền anh đưa em thì em cứ tùy ý tiêu pha, anh tin tưởng em."

Mắt Giang Đường sáng lên: "Thật á? Phó Tư Niên, anh nghĩ thế thật hả?"

Phó Tư Niên mỉm cười, khóe môi cong lên: "Thật, anh nói thật lòng đấy."

Giang Đường cười tinh nghịch, vẻ hiền thục ban nãy biến mất, thay vào đó là sự láu lỉnh đáng yêu. Cô lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp nhạc, chỉ vào đó nói:

"Phó Tư Niên, cái hộp nhạc này năm mươi đồng đấy."

Vừa nói cô vừa quan sát sắc mặt anh.

Nếu đài radio là đồ gia dụng thiết yếu thì hộp nhạc đúng là món đồ xa xỉ phẩm, liệu anh có giận không nhỉ?

Sắc mặt Phó Tư Niên vẫn bình thản, hỏi ngược lại: "Bà xã, em thích cái hộp nhạc này không?"

"Thích chứ."

"Mua được nó em có vui không?"

"Đương nhiên là vui rồi."

Giang Đường trả lời dứt khoát, nhất là nghĩ đến cảnh nẫng tay trên của Diệp Vân Thư, sướng rơn cả người!

Ánh mắt Phó Tư Niên càng thêm dịu dàng: "Nếu em thích thì dù có là một trăm đồng cũng đáng."

Nghe câu này, Giang Đường khẳng định chắc nịch Phó Tư Niên chiều vợ vô đối, không có điểm dừng.

Nếu tối nay anh tỏ ra dù chỉ một chút khó chịu hay tức giận, cô sẽ giấu nhẹm bí mật này đi, không bao giờ nói cho anh biết.

Nhưng biểu hiện của anh khiến cô quá hài lòng.

Cô cảm nhận được anh nói thật lòng.

Giang Đường hạ giọng thì thầm đầy bí hiểm: "Phó Tư Niên, cái hộp nhạc này thực ra là một bảo vật đấy."

"Bảo vật?"

"Ừm ừm." Giang Đường mở hộp nhạc, giai điệu "Hồ Thiên Nga" du dương vang lên theo từng vòng quay của bánh răng.

Giang Đường im lặng lắng nghe tiếng nhạc.

Phó Tư Niên thấy vợ im lặng cũng lẳng lặng nghe theo, vai kề vai, bầu không khí ám muội bao trùm lấy hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!