Chương 33: Bị chó cắn thì không thể cắn lại chó được

Triệu Tú Mai kéo Giang Đường chạy bán sống bán chết, vất vả lắm mới đến được cửa hàng bách hóa nhưng vẫn hơi muộn, hàng người xếp hàng mua thịt đã dài dằng dặc.

Triệu Tú Mai bực bội làu bàu:

"Tức chết đi được, tại ông tài xế xe buýt lái chậm như rùa bò, giục thế nào cũng không nhanh hơn được, hại chúng ta đến muộn thế này. Nhỡ không mua được thịt thì công cốc xếp hàng nãy giờ. Hôm nay sinh nhật con bé ba nhà chị, chị hứa mua thịt về làm thịt kho tàu cho nó rồi."

Nghe vậy Giang Đường mới hiểu tại sao hôm nay Triệu Tú Mai lại sốt ruột đến thế, hóa ra là vì sinh nhật con gái.

Ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai lần lượt tên là Triệu Đại Nữu, Triệu Nhị Nữu, Triệu Tam Nữu, tên rất dễ nhớ.

Trong nguyên tác luôn chê bai Triệu Tú Mai không đẻ được con trai, phụ nữ không có con trai là không trọn vẹn, hàng xóm láng giềng cũng hay xì xào bàn tán sau lưng chị.

Nhưng tiếp xúc mấy ngày nay, Giang Đường thấy Triệu Tú Mai chẳng hề trọng nam khinh nữ chút nào.

Chị không có con trai là thật nhưng tình yêu thương dành cho ba cô con gái cũng là thật lòng.

Thời buổi này hiếm có nhà nào chịu chi tiền mua thịt tổ chức sinh nhật cho con gái như chị, đủ thấy chị yêu thương con đến mức nào.

Giang Đường an ủi: "Chị Triệu đừng lo, chắc chắn chúng ta sẽ mua được thịt mà."

Kể cả không mua được, Giang Đường cũng sẽ tìm cách lấy thịt từ không gian ra biếu chị, coi như cảm ơn sự nhiệt tình giúp đỡ của chị mấy ngày qua.

Miệng Giang Đường thiêng thật, đến lượt họ thì vẫn còn thịt.

Cô mậu dịch viên chỉ vào miếng thịt mỡ cuối cùng trên phản: "Hai người may nhé, miếng thịt đùi sau cuối cùng này, tổng cộng hai cân, ai lấy nào?"

Giang Đường và Triệu Tú Mai đứng sóng đôi nên không phân biệt được ai trước ai sau.

Triệu Tú Mai ái ngại nhìn Giang Đường, chị rất muốn miếng thịt này nhưng đã hứa dẫn Giang Đường đi mua thịt, giờ để cô tay không đi về thì ngại quá.

Đúng lúc đó, Giang Đường tự nhiên đẩy nhẹ vai Triệu Tú Mai.

"Chị Triệu, thịt của chị đấy, ngẩn người ra đó làm gì, mau trả tiền phiếu đi chứ."

Triệu Tú Mai vẫn còn ngơ ngác, trả tiền xong cầm miếng thịt trên tay mới hoàn hồn. Mọi người xung quanh nhìn miếng thịt lợn cuối cùng trên tay chị với ánh mắt thèm thuồng, tiếc nuối vì không đến sớm hơn chút nữa.

"Tiểu Giang, em nhường hết thịt cho chị thì nhà em ăn gì?" Triệu Tú Mai áy náy: "Hay là chia đôi đi, mỗi người một cân."

"Chị Triệu, nhà chị năm miệng ăn, một cân thịt thấm tháp vào đâu. Chị cứ cầm cả hai cân về đi, em không lấy đâu. Hôm qua nhà em ăn thịt thỏ vẫn còn thừa nửa con, đủ ăn mấy ngày rồi."

"Tiểu Giang, em... em tốt quá... Nhờ phúc của em mà chị mua được thịt rồi, con bé ba nhà chị không phải thất vọng nữa."

Qua hai ngày tiếp xúc, Triệu Tú Mai càng ngày càng quý mến Giang Đường.

Sau này ai mà dám bảo tiểu thư tư sản kiêu kỳ khó chiều, Triệu Tú Mai này sẽ là người đầu tiên đứng ra bênh vực.

Hai người định đi vào trong cửa hàng mua thêm đồ khác thì nghe thấy tiếng cười khẩy mỉa mai sau lưng.

"Hờ, thời buổi này mà còn có người chê thịt á? Đúng là mở mang tầm mắt. Tôi thấy cô không có tiền mua thịt nên mới sĩ diện hão làm màu chứ gì? Loại nhà quê như cô đào đâu ra phiếu thịt mà mua?"

Giọng nói chua ngoa này nghe quen quen.

Giang Đường quay lại, quả nhiên thấy khuôn mặt đáng ghét của Lâm Tú Nhi.

Đi cùng Lâm Tú Nhi vẫn là cô gái trẻ hôm nọ trên tàu, người mà Giang Đường đoán là nữ chính Diệp Vân Thư.

Và đúng như dự đoán, người phụ nữ này chính là Diệp Vân Thư trong nguyên tác.

"Tú Nhi, chấp nhặt với loại người này làm gì cho tốn thời gian, mau vào trong xem đồ đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!