Phó Tư Niên đích thị là con cưng của khí vận, người tốt chín kiếp, con trời chính hiệu.
Kể từ đó, Diệp Vân Thư coi Phó Tư Niên là định mệnh của đời mình.
Nếu cô ta tiếp cận được Phó Tư Niên, chắc chắn sẽ hấp thụ đủ vận khí để đảm bảo may mắn đến già, chẳng cần phải đi tìm ai khác nữa.
Ôm ấp ý định đó, Diệp Vân Thư tận dụng các mối quan hệ của ông nội thủ trưởng để dò la thông tin về đơn vị, quân hàm và lý lịch cá nhân của Phó Tư Niên.
Sau đó, cô ta đột ngột bỏ ngang việc học đại học, kiên quyết đăng ký vào đoàn văn công, theo đoàn đến quân khu Tây Nam hẻo lánh này với mục đích tiếp cận Phó Tư Niên.
Lúc đó, vợ trước làm vật hy sinh của Phó Tư Niên, tức là nguyên chủ, vừa khéo chết thảm trên đường ray xe lửa.
Phó Tư Niên từ người đàn ông có vợ trở thành người góa vợ lại đèo bòng thêm hai đứa con thơ. Diệp Vân Thư bắt đầu tiếp cận bọn trẻ để làm bàn đạp tiếp cận Phó Tư Niên, sống như cá gặp nước trong khu tập thể...
Giang Đường chỉ đọc lướt qua phần đầu câu chuyện, vì từ đoạn Diệp Vân Thư bỏ học ở Bắc Kinh vì một người đàn ông, cô đã thấy sai sai rồi.
Chẳng lẽ bằng tốt nghiệp không thơm hơn đàn ông sao?
Thế nên Giang Đường không nắm rõ dòng thời gian trong truyện, mới phải hỏi dò Triệu Tú Mai xem bao giờ đoàn văn công đến.
Không ngờ oan gia ngõ hẹp lại đi cùng một chuyến tàu.
Việc Giang Đường xuyên vào thân xác nguyên chủ đã làm thay đổi cốt truyện.
Nếu Diệp Vân Thư biết Phó Tư Niên hiện giờ vợ con đề huề, liệu cô ta có còn tiếp tục bám lấy anh không? Chẳng lẽ cô ta định làm tiểu tam phá hoại gia đình người khác?
Giang Đường không biết chắc nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Trong lúc Giang Đường đang mải suy tính thì các bà vợ vẫn rôm rả bàn tán.
"Các cô bảo đoàn văn công có diễn vở 'Bạch Mao Nữ' không? Tôi thích xem vở đấy nhất, lần nào xem cũng khóc hết nước mắt."
"Tôi thì chả thích 'Bạch Mao Nữ', tôi thích 'Hồng sắc nương tử quân' hơn, mấy cô gái mặc quân phục đẹp mê li, đứng thành hàng thẳng tắp càng đẹp, y như cô em Tiểu Giang nhà mình ấy."
"Đoàn văn công đến rồi, chắc chúng ta sắp được xem kịch mẫu rồi đấy, đến lúc đó cả hội cùng đi nhé. Tiểu Giang này, chốt nhé, hôm nào có văn nghệ thì đi cùng cho vui."
Giang Đường hoàn hồn, cười gật đầu: "Vâng, chốt thế nhé các chị."
Ngồi chơi một lúc, ăn hết hai hộp bánh đậu xanh, các bà vợ cũng ngại làm phiền Giang Đường mãi, vả lại cũng không thể cứ ngồi ăn chực mãi được nên lục tục ra về.
Triệu Tú Mai là người ở lại cuối cùng.
Đợi mọi người đi hết, chị kéo tay Giang Đường ra một góc sân, hạ giọng thì thầm:
"Tiểu Giang này còn chuyện này chị phải nhắc em."
Từ lúc đến đây Triệu Tú Mai lúc nào cũng cười nói sang sảng, giờ mặt mày lại nghiêm trọng, cau mày nhăn trán.
Giang Đường biết chuyện chị sắp nói chắc chắn không đơn giản.
Cô ghé sát tai lắng nghe.
Triệu Tú Mai nói:
"Cái nhà thứ ba bên trái dãy đầu tiên ngay cổng vào khu tập thể ấy là nhà Đại đội trưởng Điền và vợ là Chung Thúy Bình. Thúy Bình bản tính không xấu đâu nhưng hay soi mói xét nét, nếu cô ta có nói gì khó nghe thì em cứ coi như điếc, tránh xa cô ta ra một chút."
Được Triệu Tú Mai nhắc nhở, Giang Đường mới nhớ ra trong nguyên tác đúng là có nhân vật Phương Thúy Bình này, chẳng những khó sống chung mà còn được miêu tả là "bà cô tổ" của khu tập thể.
Tuy chưa gặp mặt nhưng thực ra hai người đã có "ân oán" từ trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!