Bản thân Giang Đường ăn mặc giản dị nhưng cô lại chăm chút cho hai con rất kỹ lưỡng. Quần áo của hai đứa trẻ đều đẹp đẽ, sạch sẽ tinh tươm, khác hẳn đám trẻ con nhem nhuốc trong khu tập thể.
Thế nên vừa thấy Triều Triều và Nguyệt Nguyệt bước ra, các bà vợ lập tức dán mắt vào, miệng cười tủm tỉm ra chiều yêu thích lắm.
Giang Đường cũng hơi bất ngờ, không nghĩ hai đứa trẻ lại chủ động ra chào hỏi.
Không chỉ có thế.
Sau khi đặt ghế xuống, Triều Triều đứng nghiêm trang, dõng dạc nói với các bà vợ: "Cháu chào các thím ạ, mẹ cháu mới chân ướt chân ráo đến đây, phiền các thím giúp đỡ mẹ cháu nhiều ạ, cháu cảm ơn các thím."
Chà chà, thằng bé tí tuổi đầu mà biết dùng thành ngữ "chân ướt chân ráo" cơ đấy.
Vương Xuân Lan vỗ đùi đen đét: "Thành ngữ đấy! Nó dùng thành ngữ kìa! Bé tí thế mà đã biết nói thành ngữ rồi?"
Nguyệt Nguyệt còn khiến mọi người thán phục hơn nữa.
Cô bé móc trong túi ra viên kẹo mà Triều Triều vừa cho, đi đến trước mặt Triệu Tú Mai đang đứng gần nhất: "Thím ơi, cháu mời thím ăn kẹo~"
"Kẹo này là kẹo Nguyệt Nguyệt thích nhất đấy, cháu tặng thím, thím ăn kẹo của cháu rồi thì nhớ giúp đỡ mẹ cháu nhé."
Lời nhờ vả ngọt xớt nũng nịu thế này thì ai mà nỡ từ chối cơ chứ.
Các bà vợ im phăng phắc nghe hai đứa trẻ nói sau đó sau đó là những tràng cười sảng khoái vang lên, ai nấy đều bị hai cục cưng đốn tim.
"Ha ha ha... ha ha... sao lại có đứa trẻ đáng yêu thế không biết..."
"Tiểu Giang à, hai đứa con nhà em thông minh quá, sau này lớn lên chắc chắn làm nên chuyện lớn..."
"Nguyệt Nguyệt à, tên cháu là Nguyệt Nguyệt đúng không? Kẹo này cháu cứ giữ lấy mà ăn, thím không ăn kẹo của cháu đâu nhưng thím hứa sẽ giúp đỡ mẹ cháu."
Triệu Tú Mai không nỡ lấy kẹo của trẻ con nên trả lại cho Nguyệt Nguyệt.
Cầm lại viên kẹo, Nguyệt Nguyệt quay lại nháy mắt tinh nghịch với anh trai sau đó hai anh em lại tung tăng chạy vào nhà chơi ném bao cát.
Giang Đường được các bà vợ vây quanh khen ngợi con cái nức nở, trong lòng cô tự hào không để đâu cho hết.
Hai đứa trẻ của nguyên chủ mới được cô chăm sóc vài ngày mà đã thay da đổi thịt thế này, sau này lớn lên chắc chắn sẽ trở thành những nhân vật tầm cỡ.
Nhân cơ hội này, Giang Đường mời các bà vợ ngồi xuống, vào nhà lấy từ trong không gian ra mấy hộp bánh đậu xanh, bánh ngàn lớp để lại vài cái cho con rồi mang ra mời khách.
Trà nước bánh trái đầy đủ, không khí trở nên vô cùng rôm rả.
Trong lúc trò chuyện, Giang Đường vờ như vô tình hỏi: "Chị Triệu này, quân khu mình lớn thế này chắc là có đoàn văn công chị nhỉ?"
Triệu Tú Mai đáp ngay: "Tiểu Giang à, em hỏi đúng lúc ghê, trước giờ quân khu mình không có đâu nhưng giờ thì có rồi đấy."
"Bây giờ... có rồi ạ?" Giang Đường ngạc nhiên.
Triệu Tú Mai gật đầu lia lịa, quệt vụn bánh đậu xanh dính trên mép:
"Quyết định từ mấy tháng trước rồi, cấp trên điều đoàn văn công xuống trực thuộc quân khu mình. Chị nghe lão Triệu nhà chị bảo các cô văn công đi tàu hỏa đến cũng vừa tới hôm qua thôi. Em cũng đi tàu hôm qua, khéo khi đi cùng chuyến đấy."
Tàu hỏa... hôm qua?
Giang Đường khẽ cau mày, trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh hai cô gái.
Một người tên Lâm Tú Nhi, người kia cô không rõ tên, chính là hai cô gái đến bắt chuyện với Tống Viễn Dương trên tàu.
Tống Viễn Dương đến quân khu nhận công tác, rất có thể hai cô gái đó cũng đến đây, vóc dáng của họ cũng rất phù hợp với tiêu chuẩn đoàn văn công.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!