Thấy Lương Khai Lai và mấy cậu lính bước ra, Giang Đường vội gọi với theo:
"Đồng chí Lương, đợi chút đã."
Giang Đường chạy ù vào nhà, lấy từ không gian trong vòng ngọc ra một ít kẹo, những viên kẹo trái cây đủ màu sắc lấp lánh trông rất ngon mắt.
Cô bốc một nắm đưa cho Lương Khai Lai sau đó chia cho mỗi cậu lính một nắm.
"Lần này đi vội quá tôi không mang theo quà cáp gì, chỉ có ít kẹo cho trẻ con, các cậu cầm lấy ăn cho vui, cảm ơn các cậu đã vất vả giúp đỡ."
"Chị dâu khách sáo quá, có việc gì chị cứ bảo em. Hồi đoàn trưởng Phó cưới bọn em đang đi làm nhiệm vụ nên chẳng được ăn kẹo hỉ, hôm nay có chị dâu ở đây lại được chị tận tay phát kẹo, em coi như đây là kẹo hỉ luôn, xin chút lộc của anh chị."
Lương Khai Lai cười sảng khoái.
Mấy cậu lính cũng nhao nhao hùa theo: "Cảm ơn chị dâu, bọn em xin nhận kẹo hỉ ạ. Chúc chị và đoàn trưởng Phó bách niên giai lão."
"Trăm năm hạnh phúc, con đàn cháu đống."
"Mau hưởng ứng chính sách nhà nước sinh thêm mấy đứa nữa còn được nhận bằng khen bà mẹ quang vinh đấy ạ."
Sau một hồi trêu đùa chúc tụng, Lương Khai Lai dẫn quân ra về.
Giang Đường cầm số kẹo còn dư quay lại thì bắt gặp ba cặp mắt sáng rực đang nhìn mình chằm chằm. Không chỉ Triều Triều giống bố mà ngay cả Nguyệt Nguyệt cũng có nét rất giống Phó Tư Niên, một lớn hai nhỏ nhìn Giang Đường không chớp mắt.
Nhất là Nguyệt Nguyệt, cô bé nhìn nắm kẹo trên tay mẹ mà thèm nhỏ dãi, theo thói quen định đưa ngón tay lên miệng m*t.
Giang Đường vội ngăn lại: "Nguyệt Nguyệt, tay bẩn không được cho vào mồm, đây, cho con ăn kẹo này!"
Cô đặt một viên kẹo trái cây vào lòng bàn tay nhỏ xíu của con gái, cô bé lập tức cười tít mắt lộ ra lúm đồng tiền, ngọt ngào gọi "Con cảm ơn mẹ".
Có phần cho em thì đương nhiên phải có phần cho anh.
"Cái này cho Triều Triều." Giang Đường đặt một viên kẹo vào tay con trai, dặn dò thêm: "Con tự ăn đi nhé, đừng cho em ăn nữa, ăn nhiều kẹo sâu răng đấy."
Triều Triều ngoan ngoãn gật đầu, trong khi Nguyệt Nguyệt đã bóc kẹo cho vào mồm nhai rau ráu, chẳng thèm để ý mẹ nói gì.
Giang Đường định ngẩng lên thì thấy một bàn tay to lớn xòe ra trước mặt mình.
Cô ngước lên, chạm phải ánh mắt sâu thẳm đen láy của Phó Tư Niên.
Người đàn ông nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nhẹ: "Có phần của anh không?"
Phó Tư Niên... cũng thích ăn kẹo sao?
Lớn đầu thế này rồi mà còn tranh ăn kẹo với con nít, không thấy xấu hổ à?
Giang Đường thầm trêu chọc trong lòng nhưng nụ cười trên môi lại càng rạng rỡ hơn: "Có chứ, đương nhiên là có phần của anh rồi."
Cô đặt một viên kẹo vào lòng bàn tay anh.
Người đàn ông mặc quân phục uy nghiêm mà lại ngửa tay xin kẹo vợ, trông cũng đáng yêu phết nhỉ!
Phó Tư Niên nắm chặt viên kẹo trong tay, lồng ngực ấm áp lạ thường, cảm giác thỏa mãn dâng trào.
Sau đó.
Giang Đường và Phó Tư Niên cùng vào phòng ngủ xem xét chiếc giường mới và sắp xếp lại chăn ga gối đệm. Còn việc kiểm tra chất lượng giường... thôi để tối nay tính tiếp.
"Đường Đường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!