Chương 24: Tiểu thư nhà tư bản mà chịu khổ được sao?

Sáng hôm sau, Giang Đường bị đánh thức bởi bàn tay nhỏ bé sờ lên má mình.

Mở mắt ra, cô thấy khuôn mặt đáng yêu của Nguyệt Nguyệt ngay sát bên, cô bé đang cười toe toét để lộ hàm răng trắng bóng.

Lồng ngực Giang Đường bỗng thấy ấm áp lạ thường.

Thấy mẹ tỉnh, Nguyệt Nguyệt nũng nịu nói:

"Mẹ ơi, mẹ dậy rồi. Tối qua rõ ràng con ngủ với anh, sao mẹ lại ngủ cùng bọn con thế ạ?"

Câu hỏi ngây thơ của con gái khiến ký ức tối qua ùa về trong tâm trí Giang Đường.

Cô mỉm cười đáp: "Tại vì mẹ nhớ Nguyệt Nguyệt và Triều Triều quá, các con là bảo bối của mẹ mà nên mẹ sang ngủ cùng cho đỡ nhớ. Nguyệt Nguyệt không thích ngủ cùng mẹ sao?"

"Thích chứ ạ! Người mẹ thơm lắm, con thích nhất trên đời."

Nguyệt Nguyệt cười tít mắt, túm lấy cổ áo Giang Đường cọ cọ đầy âu yếm.

Cô bé hỏi tiếp: "Mẹ ơi, thế hôm nay, ngày mai nữa, con vẫn được ngủ cùng mẹ chứ ạ?"

Giang Đường đương nhiên gật đầu: "Được chứ cục cưng, tất nhiên là được rồi."

Nguyệt Nguyệt nghe vậy cười càng tươi hơn.

Quay sang, Giang Đường thấy Triều Triều cũng đã tỉnh, cậu bé không làm nũng như em gái mà chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Giang Đường ngồi dậy, hôn chụt một cái lên trán Triều Triều khiến cậu bé mở to mắt ngạc nhiên sau đó cô cười nói:

"Chào buổi sáng Triều Triều! Dậy thôi nào~"

Cô giúp hai con mặc quần áo.

Hành lý mang theo ít nhưng Giang Đường có không gian Linh Bảo mà, cô diện cho hai con thật đẹp.

Thập niên 70 vẫn là thời kỳ cách mạng, màu sắc chủ đạo là xanh, xám, lục. Giang Đường chọn hai chiếc quần yếm màu xanh denim đã giặt mềm kết hợp với áo trắng, vừa sạch sẽ, đẹp đẽ lại phù hợp với thẩm mỹ thời đại.

Tất nhiên thời trang quan trọng nhất vẫn là thần thái, với nhan sắc của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thì mặc gì cũng đẹp.

Giang Đường đặc biệt chăm chút cho Nguyệt Nguyệt, tết hai bím tóc nhỏ trên đỉnh đầu rồi thắt nơ đỏ, trông cô bé vừa đáng yêu vừa ngọt ngào.

Còn bản thân Giang Đường, thân phận tiểu thư tư sản vốn nhạy cảm, ăn mặc quá nổi bật dễ bị người ta đàm tiếu.

Vả lại mới đến ngày đầu tiên, chưa quen biết ai nên cứ khiêm tốn là tốt nhất.

Cô tết tóc lệch sang một bên, mặc bộ quần áo dài tay màu xanh trắng đơn giản, không váy vóc hoa hòe hoa sói, chỉ cần gọn gàng sạch sẽ là được.

Khổ nỗi nhan sắc cô quá nổi bật nên dù mặc đồ bình thường vẫn toát lên vẻ khác biệt.

Nguyệt Nguyệt tấm tắc khen: "Mẹ ơi, mẹ đẹp quá đi~"

Con gái nhỏ chưa ăn kẹo mà miệng đã ngọt xớt.

Giang Đường xoa đầu con, dẫn hai đứa trẻ ra sân rửa mặt.

Lúc thay quần áo, Giang Đường cứ nghe thấy tiếng gõ "cốc cốc" tưởng nhà bên cạnh sửa sang gì, ra ngoài mới thấy Phó Tư Niên đang sửa cửa.

Chính là cái cửa hôm qua vừa chạm nhẹ đã rụng, chỉ còn trơ lại cái tay nắm.

Tuy khu tập thể rất an ninh, không sợ trộm cắp, ngủ không cần đóng cửa cũng được nhưng có cánh cửa vẫn hơn, chủ yếu là để giữ sự riêng tư.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!