Chương 21: Sờ thử cơ bụng sáu múi

"Không, đương nhiên là không rồi." Phó Tư Niên vội vàng nói: "Đường Đường, năm năm qua là anh có lỗi với em để em và con bị người ta bắt nạt. Bây giờ cả nhà mình đã đoàn tụ, anh sẽ bảo vệ mẹ con em thật tốt, chúng ta cùng nhau sống những ngày tháng hạnh phúc."

Giang Đường chỉ đợi câu nói này của Phó Tư Niên. Anh là người đàn ông có trách nhiệm và bản lĩnh, lời anh nói ra chắc chắn sẽ thực hiện được.

Giang Đường đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn của Phó Tư Niên, chủ động xích lại gần anh.

Cô dịu dàng đáp: "Vâng, cả nhà mình sẽ sống thật tốt, ngày càng tốt hơn."

Hai người ngồi sát bên nhau.

Trong hơi thở, Phó Tư Niên ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ người Giang Đường, không phải mùi xà phòng thanh mát đơn thuần mà là một mùi hương ngòn ngọt, dìu dịu, giống hệt cảm giác cô mang lại cho người khác, một mùi hương quyến rũ chết người.

Anh vô thức ghé sát vào cô, muốn hít hà mùi hương ấy thật sâu.

Đúng lúc này, Giang Đường bỗng ưỡn ngực nói: "Đồng chí Phó Tư Niên, giờ đến lượt em hỏi anh, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị, yêu cầu anh thành khẩn khai báo."

Phó Tư Niên sững người, đôi mắt đen thoáng vẻ mờ mịt, nhất thời không hiểu Giang Đường muốn hỏi gì.

Khai báo cái gì cơ?

Ngoài những bí mật quân sự không thể tiết lộ thì ngày nào anh cũng chỉ tập luyện, họp hành ở đơn vị, khi có lệnh thì đi làm nhiệm vụ, cuộc sống tẻ nhạt vô vị, chẳng lẽ Giang Đường lại hứng thú với mấy chuyện đó?

Thấy lông mày người đàn ông sắp xoắn vào nhau mà mặt vẫn ngơ ngác, Giang Đường đưa tay chọc chọc vào vai anh nhắc nhở: "Vết thương trên vai anh định giấu em đến bao giờ?"

Phó Tư Niên: Thôi xong, có nội gián, anh bị bán đứng rồi.

Anh lí nhí hỏi: "Em biết rồi à?"

"Vâng, biết rồi, đồng chí Lương nói cho em biết đấy." Giang Đường quay người lấy bông băng thuốc men mà Lương Khai Lai đưa cho ra sau đó nói với Phó Tư Niên đang ngẩn người: "Nhìn gì mà nhìn? Cởi áo ra."

Ánh mắt Phó Tư Niên trầm xuống, anh nhìn Giang Đường thật sâu rồi cởi những chiếc cúc áo sơ mi vừa cài ban nãy, quay lưng về phía cô.

Giang Đường nhìn thấy tấm lưng rộng lớn vững chãi của anh và cả vết thương trên vai.

Vết thương không đến nỗi ghê gớm như Lương Khai Lai mô tả, nếu thủng một lỗ thật thì tay Phó Tư Niên phải nẹp cố định chứ làm sao cử động linh hoạt thế này được.

Nhưng máu đã thấm đẫm miếng gạc, một màu đỏ sẫm loang lổ.

Dù là Giang Đường hay nguyên chủ đều chưa từng thấy cảnh tượng này nên giật mình thon thót.

Thính giác Phó Tư Niên rất tốt, nghe thấy tiếng cô hít vào một hơi lạnh.

Anh hỏi: "Dọa em sợ à?"

Phó Tư Niên định kéo áo lên thì bị Giang Đường giữ lại: "Phó Tư Niên, anh đừng động đậy."

Cô dừng một chút rồi khẽ hỏi: "Đau không anh?"

Dáng vẻ cẩn trọng ấy như thể vết thương nằm trên người cô vậy, vừa lo lắng vừa căng thẳng.

Lồng ngực Phó Tư Niên bỗng ấm sực lên.

Đi lính mười năm, bị thương lớn nhỏ không đếm xuể, vết đạn sượt qua này chỉ là chuyện vặt vãnh. Chưa từng có ai hỏi anh có đau không, người ta chỉ quan tâm bao giờ thì khỏi, có ảnh hưởng đến nhiệm vụ và huấn luyện hay không.

Phó Tư Niên lắc đầu: "Không đau."

Giang Đường cẩn thận tháo lớp băng gạc trên tay anh xuống, vết thương da tróc thịt bong lộ ra rõ mồn một. Vì bị thương khi đang làm nhiệm vụ nên không có điều kiện khâu lại.

Cô xót xa nói: "Vết thương sâu thế này mà không khâu lại sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!