Chương 200: Về gia thế của Phó Tư Niên

Sau đó, Giang Đường và Lâm Hướng Đông chia nhau ra hành động. Lâm Hướng Đông theo kế hoạch chở đồ tết đến khu tập thể còn Giang Đường đưa người phụ nữ xinh đẹp đang khó chịu kia đến bệnh viện.

Lâm Hướng Đông không yên tâm dặn dò: "Tôi đưa đồ xong sẽ quay lại ngay, cô ở bệnh viện đừng sợ, nhỡ bà ta ăn vạ thì để tôi giải quyết."

"Được, tôi tin cô ấy sẽ không làm thế đâu."

Giang Đường gật đầu rồi lại lắc đầu, chọn cách tin tưởng người phụ nữ này.

Cô nhanh chóng đưa người đó vào bệnh viện.

Trong bệnh viện, người phụ nữ kêu đau bụng, Giang Đường bảo cô ấy ngồi yên trên ghế nghỉ ngơi còn mình chạy đôn chạy đáo đăng ký khám, tìm bác sĩ, thậm chí còn ứng tiền đóng viện phí trước.

Người phụ nữ nhìn bóng dáng bận rộn của Giang Đường, đôi lông mày đang nhíu chặt dần giãn ra, ánh mắt nhìn cô cũng âm thầm thay đổi.

Sau khi kiểm tra, bác sĩ bảo vấn đề không lớn, có lẽ do va chạm bất ngờ cộng thêm tâm lý căng thẳng nên t* c*ng bị co thắt, gây đau bụng.

"Về nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, thả lỏng tinh thần là sẽ hết đau thôi." Bác sĩ dặn dò.

Giang Đường dìu người phụ nữ ra khỏi phòng khám, hỏi: "Đồng chí, nhà chị ở đâu? Để tôi đưa về."

Người phụ nữ khẽ ngước mắt lên, nhìn Giang Đường đầy ẩn ý rồi hỏi: "Cô không sợ tôi là kẻ lừa đảo, dựa vào cái thai trong bụng để ăn vạ, đòi tiền cô thật à?"

Giang Đường gật đầu: "Nếu bảo không lo thì là nói dối."

"Đã sợ bị ăn vạ, tại sao cô còn đưa tôi đến bệnh viện lại còn tận tâm tận lực, bỏ tiền túi ra đóng viện phí như thế?"

"Vì đứa bé vô tội."

Giang Đường đáp.

Sắc mặt người phụ nữ khẽ biến đổi, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc và nghi hoặc không che giấu, nhìn chằm chằm Giang Đường.

Giang Đường giải thích tiếp: "Đồng chí à, nếu chị làm vậy thực sự chỉ để kiếm tiền, tôi tin chị chắc chắn có nỗi khổ riêng, biết đâu là vì đứa con. Nếu là vì đứa trẻ, tôi sẵn lòng làm việc thiện này cũng chỉ là tốn chút tiền thôi mà."

Lòng tốt của cô không phải dành cho tất cả mọi người mà phần lớn là vì đứa bé trong bụng người phụ nữ.

Hơn nữa, không phải Giang Đường không nhận ra điều gì. Ánh mắt kỳ lạ của người phụ nữ nhìn cô mấy lần, cộng thêm khẩu âm không giống người địa phương mà giống người Bắc Kinh...

Nếu là người từ Bắc Kinh đến thì càng không có lý do gì để vì chút tiền mà ăn vạ cô.

Người phụ nữ này rốt cuộc là ai, lai lịch thế nào, trong lòng Giang Đường đầy nghi vấn.

Nghe Giang Đường giải thích xong, sự kinh ngạc trên gương mặt người phụ nữ dần chuyển thành thấu hiểu sau đó thay bằng vẻ hài lòng.

Cô ấy kéo Giang Đường ngồi xuống ghế dài hành lang, bắt đầu giới thiệu:

"Giang Đường, làm quen nhé, tôi tên là Phó Vãn Ngâm."

Giang Đường vừa rồi còn đang đoán già đoán non thân phận người này, giờ nghe cái tên Phó Vãn Ngâm... Phó...

"Chị là... của Tư Niên..."

"Chị gái." Phó Vãn Ngâm mỉm cười với cô: "Em cũng nên gọi tôi một tiếng chị cả."

Giang Đường sững sờ, mất vài giây mới hoàn hồn, lí nhí gọi: "Chị cả."

Nụ cười của Phó Vãn Ngâm càng thêm rạng rỡ từ từ kể rõ mục đích chuyến đi này.

"Năm năm trước, Tư Niên đột ngột viết thư về nhà bảo đã kết hôn nhưng trong thư tuyệt nhiên không nhắc đến đối tượng kết hôn là ai. Nhà họ Phó có bốn chị em, tôi là chị cả, dưới còn hai em gái, Tư Niên là con trai duy nhất trong nhà. Nó đùng đùng bảo cưới là cưới, cả nhà ai cũng lo nhưng Tư Niên nhất quyết không chịu tiết lộ thân phận của em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!