Giang Đường ngẩng đầu nhìn Phó Tư Niên, nghe câu nói đang dang dở của anh mà trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu.
Phó Tư Niên khựng lại một chút rồi nói: "Có thể ăn cơm được rồi."
Giang Đường lấy khăn khô lau tay cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, dẫn hai đứa trẻ vào nhà. Khi đi lướt qua Phó Tư Niên, cô không quên nhắc nhở:
"Phó Tư Niên, trước khi ăn cơm anh cũng phải rửa tay, làm gương tốt cho các con đấy."
Phó Tư Niên nghẹn lời, cuối cùng đành ngoan ngoãn ra giếng rửa tay.
Đường đường là đoàn trưởng Phó lừng lẫy nhưng về nhà vẫn phải nghe lời vợ răm rắp.
Căn nhà sau khi được dọn dẹp đã trở nên sáng sủa hẳn. Tuy không sánh được với nhà tổ mà Giang Đường từng ở nhưng cũng sạch sẽ, ngăn nắp và rộng rãi, thế là khá lắm rồi.
Cả nhà bốn người ngồi quây quần bên chiếc bàn vuông, mỗi người một cạnh vừa vặn.
Giữa bàn đặt ba hộp cơm, bên trong đựng thịt ba chỉ kho tàu, khoai tây xào, đậu đũa xào dưa chua và mấy quả trứng ốp la tròn xoe, món chính là những chiếc bánh bao bột mì trắng ngần, mập mạp.
Giang Đường cứ tưởng sẽ phải đối mặt với một đống bánh bao ngô và đĩa rau luộc không chút dầu mỡ, cô còn chuẩn bị tinh thần lôi thêm mấy quả trứng luộc trong không gian ra ăn kèm, không ngờ bữa tối hôm nay lại thịnh soạn đến thế.
Phó Tư Niên đưa cho Giang Đường và hai con mỗi người một chiếc bánh bao trắng, trầm giọng nói: "Ăn đi."
Bụng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đã đói meo, nhìn thấy bánh bao trắng mà nuốt nước miếng ừng ực. Tuy không được Giang Đường dạy dỗ tử tế từ bé nhưng hai đứa trẻ vẫn rất ngoan ngoãn, không tranh giành mà nhìn sang mẹ chờ đợi.
Giang Đường bẻ bánh bao của các con ra, kẹp vào mỗi cái một miếng thịt ba chỉ kho tàu rồi cười nói: "Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, mau ăn đi các con, bánh bao kẹp thịt ngon lắm đấy!"
Được mẹ cho phép, hai đứa trẻ mới bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Lúc bẻ bánh bao của mình, Giang Đường chợt nghĩ ra điều gì đó, bèn gắp một miếng thịt ba chỉ đưa về phía Phó Tư Niên.
"Phó Tư Niên, anh cũng ăn đi."
Nhìn miếng thịt thơm phức trên đũa Giang Đường, Phó Tư Niên theo phản xạ định há miệng, giống như lúc trên xe được cô đút trứng luộc.
Nhưng tay Giang Đường lại chuyển hướng, đặt miếng thịt vào cái bát nhỏ trước mặt anh.
Đoàn trưởng Phó tiếc hùi hụi!
Giang Đường không nhìn thấy vẻ thất vọng trong mắt người đàn ông, cô cúi xuống hỏi han hai con: "Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, bữa tối thế nào? Có ngon không con?"
Triều Triều gật đầu: "Ngon lắm ạ nhưng con vẫn thích thịt kho tàu mẹ làm hơn."
Nguyệt Nguyệt miệng nhồm nhoàm bánh bao cũng gật đầu lia lịa: "Anh nói đúng ạ, thịt kho tàu mẹ làm là ngon nhất trần đời."
Nói xong cô bé còn hít hà nuốt nước miếng, nhớ lại bữa cơm Giang Đường nấu mà thèm rỏ dãi.
Phó Tư Niên thắc mắc: "Em biết nấu cơm à?"
Giang Đường sững người. Nguyên chủ là tiểu thư con nhà tư bản mười ngón tay không dính nước xuân, cơm nước toàn do đầu bếp làm, đời nào chịu vào bếp, nói thẳng ra là loại người tứ chi lười biếng, ngũ cốc không phân biệt được.
Cô vội bịa ra một lý do: "... Em mới học gần đây thôi. Chắc là có năng khiếu nên học cũng nhanh, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đều thích ăn cơm em nấu."
Phó Tư Niên nhìn Giang Đường, câu hỏi suýt chút nữa bật ra khỏi miệng: Vậy em có nấu cho anh ăn không?
Nhưng cuối cùng anh lại nhét một miếng bánh bao to vào miệng, nuốt trôi câu hỏi ấy xuống bụng.
Giang Đường mới đến theo quân hôm đầu, anh đã muốn bắt cô giặt giũ nấu cơm, Phó Tư Niên à, mày làm chồng kiểu gì thế hả, coi chừng dọa vợ chạy mất dép bây giờ!
Bữa cơm này tuy Giang Đường và Phó Tư Niên đều có tâm tư riêng nhưng cả bốn người vẫn ăn rất vui vẻ, đánh bay sạch sành sanh ba hộp cơm, đến một sợi khoai tây cũng chẳng còn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!