Đường đến quân khu khá xa, cộng thêm việc đi tàu mệt mỏi nên đi được nửa đường, Giang Đường lại ôm hai con mơ màng ngủ thiếp đi.
Khi cô tỉnh lại, xe đang giảm tốc độ và thỉnh thoảng xóc nảy nhẹ.
Cô hé mắt ra, phát hiện trên người mình được đắp thêm một chiếc áo, đó là áo quân phục của Phó Tư Niên.
Giang Đường lập tức tỉnh táo hẳn, nhìn về phía ghế lái.
Lái xe suốt mấy tiếng đồng hồ nhưng Phó Tư Niên vẫn giữ được vẻ tinh anh, không hề lộ chút mệt mỏi nào.
Cảnh vật bên ngoài xe đã thay đổi hoàn toàn. Từ xa có thể nhìn thấy cột cờ cao vút với lá cờ đỏ tung bay trong gió, họ đang tiến gần đến quân khu.
Trước cổng quân khu có lính gác, vừa thấy xe quân sự do Phó Tư Niên lái đến, người lính gác đeo súng lập tức giơ tay chào nghiêm trang.
"Chào Đoàn trưởng Phó!"
Vào quân khu đều phải kiểm tra giấy tờ nhưng Phó Tư Niên là người nổi tiếng trong đơn vị, Đoàn trưởng đoàn 3 dũng mãnh thiện chiến ai mà không biết, lính gác có thể không nhận ra thủ trưởng nhưng chắc chắn nhận ra Phó Tư Niên.
Bình thường chỉ cần kiểm tra qua loa là cho đi ngay.
Nhưng hôm nay tình huống có chút đặc biệt...
Người lính gác nhìn người phụ nữ và hai đứa trẻ ngồi ghế sau xe Phó Tư Niên, ái ngại nói: "Đoàn trưởng Phó, trên xe anh có người lạ, cần phải xuất trình giấy tờ tùy thân của họ ạ."
Phó Tư Niên đáp: "Không phải người lạ là người nhà của tôi."
Chưa đợi lính gác hiểu "người nhà" nghĩa là gì, Phó Tư Niên đã đưa thư giới thiệu và giấy tờ của Giang Đường ra.
Người lính gác nhìn thấy giấy tờ thì đồng tử co rút lại.
Giấy... giấy đăng ký kết hôn...
Đây hóa ra là vợ con Đoàn trưởng Phó!
Cậu lính gác nhanh trí vội vàng chào Giang Đường: "Chào chị dâu! Chào mừng chị đến với quân khu chúng tôi!"
Phó Tư Niên nổ máy xe từ từ lăn bánh vào trong, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó phát hiện.
Trong quân khu, khu vực doanh trại và khu gia đình nằm tách biệt nhau. Trạm gác khu doanh trại nghiêm ngặt hơn hẳn còn khu gia đình chỉ cần qua chốt kiểm tra đầu tiên là được. Xe Jeep chầm chậm tiến vào, dừng lại trước cổng khu gia đình, đoạn đường tiếp theo phải đi bộ vào.
Phó Tư Niên xuống xe, mở cửa sau nhắc nhở: "Xuống xe cẩn thận nhé."
Giang Đường đang ôm Nguyệt Nguyệt trong lòng, cô bé ngủ say sưa còn ngáy khò khò khe khẽ, chẳng có dấu hiệu gì là sắp tỉnh nên Giang Đường phải dùng cả hai tay bế con. Lúc xuống xe cô bị mất trọng tâm, loạng choạng suýt ngã, may mà có Phó Tư Niên đỡ lấy.
Bàn tay to lớn của người đàn ông đỡ lấy vòng eo thon mềm mại của cô một cách vững chãi.
Vừa chạm đất, người Giang Đường lảo đảo, vô tình ngã vào lòng Phó Tư Niên.
Anh che chở cho cô và cả Nguyệt Nguyệt trong lòng cô, đợi cô đứng vững rồi mới buông tay.
Anh chui vào ghế sau bế Triều Triều cũng đang ngủ say ra sau đó dẫn Giang Đường đi về phía trước.
Trên đường đi, Phó Tư Niên giới thiệu sơ qua tình hình:
"Môi trường ở đây không giống thành phố em từng sống, điều kiện có kém hơn một chút nhưng những thứ cần thiết đều có đủ cả. Muốn mua gì thì đến cửa hàng bách hóa. Có điều cửa hàng bách hóa nằm ở huyện, muốn đi phải bắt xe buýt, em chịu khó làm quen dần nhé."
"Xung quanh đây đều là các chị vợ bộ đội. Hôm nay muộn quá rồi, mọi người đang bận cơm nước nên không ra ngoài được để mai anh dẫn em đi làm quen với mọi người."
"Nhà mình ở khu tập thể được phân từ lúc anh lên chức Đoàn trưởng năm năm trước. Mấy năm nay em không đến nên anh cũng chẳng ở đây, toàn ngủ lại văn phòng đơn vị. Hôm nay em đến đột ngột quá, nhà cửa chưa dọn dẹp, đồ đạc cũng chưa sắm sửa gì..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!