Giang Đường còn chưa kịp hoàn hồn thì đã được Phó Tư Niên đưa thẳng tới bãi đậu xe.
Phó Tư Niên và Lương Khai Lai vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về, đơn vị đã nắm rõ giờ tàu đến nên bố trí lính cần vụ ra đón.
Cậu lính trẻ vừa nhìn thấy Phó Tư Niên liền đứng nghiêm giơ tay chào: "Chào Đoàn trưởng Phó!"
Đồng thời, cậu ta cũng trố mắt nhìn đứa trẻ trong lòng Phó Tư Niên và Giang Đường đang đi bên cạnh.
Các chiến sĩ trong đơn vị chỉ nghe loáng thoáng là Phó Tư Niên đã kết hôn nhưng chưa ai từng gặp mặt vợ anh, càng không biết anh đã có hai đứa con lớn chừng này.
Trong lúc đó, Phó Tư Niên cầm lấy chìa khóa xe từ tay cậu lính, ra lệnh: "Cậu đi chung xe với Đại đội trưởng Lương nhé."
Chiếc xe quân sự đỗ bên cạnh là loại xe Jeep màu xanh lục, gầm xe khá cao.
Phó Tư Niên mở cửa sau, đặt cô con gái nhỏ vào xe trước rồi quay lại nhìn Giang Đường, đưa tay ra một cách rất tự nhiên.
Giang Đường hơi khựng lại một chút rồi mới đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Người đàn ông cầm súng quanh năm, lòng bàn tay chai sần thô ráp vì cọ xát với vũ khí lạnh nhưng lại rất rộng lớn và ấm áp.
Chỉ trong chớp mắt, nhờ lực kéo từ cánh tay Phó Tư Niên, Giang Đường đã ngồi gọn gàng trên ghế sau. Triều Triều cũng được bế lên ngay sau đó và nhét vào lòng Giang Đường.
Phó Tư Niên hỏi: "Mấy mẹ con không mang hành lý gì à?"
Giang Đường lắc đầu: "Không, em chỉ dẫn theo hai đứa nhỏ thôi."
Phó Tư Niên gật đầu, không hỏi thêm cũng chẳng nói gì, coi như mọi chuyện rất bình thường. Anh quay người ngồi vào ghế lái, vừa nổ máy vừa nói vọng lại:
"Từ đây về đơn vị còn mất khoảng hai ba tiếng nữa, nếu mệt thì mấy mẹ con tranh thủ chợp mắt một lát, đến nơi anh sẽ gọi."
"Vâng."
Giang Đường và hai đứa trẻ đã yên vị trên xe. Đôi bàn tay xương xương của Phó Tư Niên nắm chặt vô lăng, chiếc xe nhanh chóng lăn bánh tiến về phía trước.
Phó Tư Niên lái xe rất vững vàng, mắt nhìn thẳng nhưng thực chất anh vẫn luôn quan sát Giang Đường và hai con qua gương chiếu hậu, trong lòng chất chứa đầy nghi hoặc.
Tại sao mấy hôm trước Giang Đường lại không nhận ra anh? Tại sao cô cứ nhất quyết đòi ly hôn rồi đột nhiên lại mang con đến theo quân?
Có phải gia đình Giang Đức Hải ngược đãi mẹ con cô không? Nếu không sao trông họ lại thảm hại thế này? Chẳng lẽ tiền trợ cấp anh gửi về hàng tháng không đủ tiêu sao?
Biết bao câu hỏi và sự quan tâm dâng lên đến tận miệng nhưng anh lại không biết mở lời thế nào, sợ sự đường đột của mình sẽ làm Giang Đường sợ hãi.
Dù sao thì đêm tân hôn năm năm về trước, cô đã khóc rất lâu, sáng sớm hôm sau còn đuổi anh ra khỏi phòng và từ đó không chịu gặp mặt anh nữa.
Đúng lúc đó Phó Tư Niên lại nhận nhiệm vụ khẩn cấp phải quay về đơn vị ngay lập tức, đến cả cơ hội giải thích hay hỏi han cô có còn đau không anh cũng chẳng có.
Cảnh tượng Giang Đường dùng giọng nói ngọt ngào trên sân ga bảo rằng "Em đến quân khu theo quân, em muốn tìm chồng em là Phó Tư Niên" là điều mà trong mơ anh cũng không dám nghĩ tới.
Vậy mà hôm nay điều đó lại đột ngột trở thành sự thật.
Tim Phó Tư Niên đập nhanh thình thịch.
Trong lúc Phó Tư Niên lén nhìn Giang Đường thì cô cũng đang trộm ngắm anh.
Từ góc độ này, cô chỉ thấy được góc nghiêng của anh: đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt vẫn cuốn hút như thế, vẫn lạnh lùng và đẹp trai như thế.
Cô thích!
Nguyên chủ ơi là nguyên chủ, người đàn ông cực phẩm thế này mà cô không yêu lại đi đâm đầu vào cái gã Sở Khanh kia làm gì không biết?
Phó Tư Niên ít nói càng tốt, đỡ phải giải thích lằng nhằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!