"Đàn anh Tống..."
Lâm Tú Nhi vẫn cố chấp bám riết lấy Tống Viễn Dương.
Tống Viễn Dương không thể nhịn được nữa, sa sầm mặt mày nói: "Đồng chí Lâm, chúng ta không học cùng trường, theo lý mà nói cô không nên gọi tôi là đàn anh. Bây giờ đang ở trên tàu hỏa, xin mời cô quay về chỗ ngồi của mình, đừng làm phiền người khác nghỉ ngơi."
Bên cạnh cũng vang lên tiếng phàn nàn của những hành khách khác: "Đúng đấy, con gái con lứa mà mặt dày mày dạn, cứ bám lấy đàn ông không buông, chen lấn xô đẩy đụng cả vào người tôi rồi đây này."
"Còn không mau về toa của mình đi, lát nữa nhân viên tàu đi soát vé lại chạy tới chạy lui phiền chết đi được."
Dưới những lời phàn nàn của mọi người và ánh mắt không cam tâm của Lâm Tú Nhi, cuối cùng cô ta cũng bị cô gái đi cùng kéo đi.
Lúc rời đi, cả hai đều ném cho Giang Đường cái nhìn đầy ẩn ý. Đặc biệt là cô gái kia còn cố tình nhìn chằm chằm vào Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thêm vài lần, chẳng biết đang toan tính điều gì.
Đợi người đi khuất, Tống Viễn Dương ái ngại nhìn Giang Đường rồi lên tiếng xin lỗi:
"Cô gì ơi, thật ngại quá, tôi thay mặt họ xin lỗi cô."
Giang Đường đáp lại dứt khoát: "Anh là anh, cô ta là cô ta, nếu anh đã không muốn dính dáng gì đến cô ta thì tôi cũng chẳng vơ đũa cả nắm đâu."
Nghe câu trả lời của Giang Đường, Tống Viễn Dương hơi sững người. Anh không ngờ một cô gái trẻ tuổi như vậy lại có thể thốt ra những lời lẽ phóng khoáng, hiểu chuyện đến thế.
Hơn nữa...
Khi Giang Đường nói chuyện, đôi mắt cô sáng long lanh rạng rỡ, trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt nhem nhuốc vì bôi nhọ nồi.
Dù khoác lên người bộ quần áo rách rưới nhưng vẫn không thể che giấu được khí chất tỏa sáng từ cô.
Nhất là việc cô lại còn biết tiếng Anh nữa chứ.
Tống Viễn Dương còn muốn nói thêm gì đó với Giang Đường: "Cô..."
Nhưng Giang Đường đã quay mặt đi, đúng lúc Nguyệt Nguyệt rúc vào lòng cô, lấy tay che miệng ngáp một cái rõ to.
Giang Đường vỗ vỗ lưng con gái: "Nguyệt Nguyệt buồn ngủ rồi à? Nào để mẹ ôm con ngủ một giấc nhé."
Nguyệt Nguyệt giơ tay về phía Giang Đường, nằm gọn lỏn trong lòng mẹ, nghe tiếng tàu chạy ầm ầm rồi mơ màng nhắm mắt lại.
Triều Triều ngồi bên cạnh nhìn cảnh này với ánh mắt đầy ghen tị.
"Triều Triều lại đây."
Giang Đường vẫy tay gọi cậu bé, bảo con gối đầu lên đùi mình. Ba mẹ con cứ thế dựa sát vào nhau, chìm vào giấc ngủ trên chiếc ghế tàu hỏa chật chội.
Cùng lúc đó, trên cùng một chuyến tàu.
Lương Khai Lai dè dặt quan sát sắc mặt của Phó Tư Niên ngồi bên cạnh. Kể từ sau trận ầm ĩ ở nhà tổ họ Giang sáng nay, hai người đã vội vã bắt chuyến tàu sớm nhất để trở về.
Thế nhưng cơn sóng gió ở nhà họ Giang vẫn chưa dứt hẳn mà cứ âm ỉ giữa hai người.
Chị dâu vậy mà lại bỏ trốn theo trai đã thế còn mang theo cả hai đứa con...
Tin tức này quá sức chấn động khiến Lương Khai Lai chẳng dám đến gần Phó Tư Niên. Khí lạnh tỏa ra từ người anh vừa lạnh lẽo vừa trầm mặc khiến cậu ngồi bên cạnh mà cứ thấy rét run cầm cập.
"Đoàn trưởng Phó, tôi thấy cả nhà Giang Đức Hải chẳng phải người tốt lành gì đâu, lời họ nói chưa chắc đã tin được!
Lần này chúng ta phải gấp rút về báo cáo nhiệm vụ nên không thể nán lại được, đợi xong việc anh xin thủ trưởng Hạ nghỉ phép vài ngày, tôi sẽ đi cùng anh về tìm chị dâu!
Hơn nữa chị dâu đã kết hôn với anh năm năm lại còn sinh cho anh hai đứa con, làm sao có chuyện ly hôn thật được chứ..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!