Chương 1: Vừa mở mắt đã thấy cảnh bỏ trốn rồi chết thảm

Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố.

"Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu."

"Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế."

"Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!"

Hít...

Nóng quá...

Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ.

Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn?

Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc?

Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng mấy cái danh xưng kỳ quái đó, làm như đang sống ở thập niên bảy mươi không bằng?

Khoan đã ...

Giang Đường chợt sững người lại.

Cô vậy mà đã xuyên sách rồi!

Cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại có tên là Thập niên 70: Cưng chiều vợ ngọt ngào, trở thành người vợ trước xui xẻo làm vật hy sinh lại còn trùng tên trùng họ với cô trong nguyên tác.

Giang Đường nhanh chóng tiếp nhận và xử lý cốt truyện đang ùa vào trong não.

Vợ trước pháo hôi của nam chính vốn là người Thượng Hải, xuất thân chuẩn con nhà tư sản khi cha mẹ nắm trong tay khối tài sản cả trăm triệu. Cô là con gái độc nhất, gọi là "bạch phú mỹ" tiêu chuẩn cũng chẳng ngoa.

Thế nhưng thời cuộc thay đổi, năm năm trước nhà họ Giang bị đấu tố khiến cả gia đình buộc phải xuống nông thôn để cải tạo.

Cha mẹ Giang Đường thưở nhỏ từng chịu khổ nên những ngày tháng gian nan ấy họ vẫn có thể cắn răng chịu đựng nhưng còn Giang Đường thì sao? Cô chính là nỗi lo lắng lớn nhất của họ.

Nguyên chủ được cha mẹ nâng niu chiều chuộng từ tấm bé, sinh ra đã da trắng mặt xinh, dung mạo diễm lệ động lòng người nhưng khổ nỗi tay trói gà không chặt, vai không thể gánh vác, thân thể lại yếu ớt nũng nịu.

Đừng nói đến việc xuống ruộng làm việc nhà nông, ngay cả cái cuốc cô cầm cũng không nổi.

Bắt cô xuống nông thôn chẳng khác nào bức cô vào đường chết.

Cha mẹ nhà họ Giang không đành lòng nhìn con gái ruột chịu khổ nên đã tận dụng chút quan hệ cuối cùng, tìm cách gả cô cho một đoàn trưởng quân khu trước khi cả nhà phải đi cải tạo.

Vị đoàn trưởng quân khu đó chính là nam chính Phó Tư Niên.

Dưới sự che chở của Phó Tư Niên thì nguyên chủ không những không phải về quê chịu khổ mà còn giữ lại được một phần tài sản của nhà họ Giang.

Cô vẫn được sống trong căn gác mái nhỏ, hàng tháng tiêu tiền trợ cấp mà Phó Tư Niên gửi về từ quân đội, cuộc sống trôi qua vô cùng sung túc.

Dẫu vậy, nguyên chủ vẫn chê bai Phó Tư Niên là một kẻ cục mịch thô lỗ, gỗ đá không biết thương hoa tiếc ngọc nên hoàn toàn không lọt được vào mắt xanh của cô.

Sau đêm tân hôn, Phó Tư Niên nhận lệnh khẩn cấp phải lập tức quay về đơn vị, trước khi đi anh có hỏi nguyên chủ có muốn theo quân hay không.

Nguyên chủ đời nào chịu từ bỏ cuộc sống an nhàn nơi thành thị nên đã thẳng thừng từ chối Phó Tư Niên, kiên quyết không chịu theo quân để chịu khổ.

Theo Giang Đường thấy thì nguyên chủ đã bị sự thô bạo của người đàn ông trong đêm tân hôn dọa cho khiếp vía, bị giày vò đến mức khóc lóc nỉ non không ngừng rồi oán thán người đàn ông đó thô lỗ vô lễ.

Điều chí mạng hơn là... nguyên chủ đã mang thai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!