Chương 636: Phiên ngoại 25 (Toàn Hoàn Văn)

Mọi người trở lại nhà ban đầu ăn cơm.

Hai ông bà ôm đứa nhỏ đi tít đằng trước, Cố Thanh Thanh và Lục Hướng Dương theo sau.

Mạnh Phồn nói thẳng: "Cô ấy còn ít tuổi hơn cháu, tạm thời không gọi, nên nói gì thì nói thẳng đi. Đi thôi, qua bên kia ăn cơm."

Đồng Nguyệt nhìn thấy Cố Thanh Thanh ánh mắt mãi mà chưa rời đi được, nhỏ giọng hỏi Mạnh Phồn:

"Đây là cháu gái mà anh nói sao? Cô ấy hơn tôi mấy tuổi ư?"

"Ai da hai đứa trông giống nhau y đúc!"

"Bà là bà nội!"

"Ông là ông nội!"Mạnh Phồn tới trước nửa tiếng Đồng Nguyệt đã chuẩn bị kỹ càng, rửa mặt sạch sẽ thay đồ mới cho hai đứa bé, mình và em gái cũng thay quần áo, mới chuẩn bị xong định ra cửa thì bà Cố tới.

Mạnh Phồn mở cửa cho mọi người vào, sau khi giới thiệu Đồng Nguyệt thì giới thiệu hai đứa bé cho ông bà.

Kết quả không cần phải nói, đôi mắt của ông bà vẫn luôn nhìn chằm chằm hai đứa bé, trong mắt không có người khác, ngay cả Mạnh Phồn cũng đứng sang một bên."Trông thật đáng yêu!"

"Thật đẹp trai!"

Hai ông bà mỗi người ôm một đứa, hoàn toàn không rảnh lo xung quanh. Mạnh Phồn chỉ có thể giới thiệu đám Cố Thanh Thanh với nhau, Cố Thanh Thanh nhìn Đồng Nguyệt, cảm thấy còn ít tuổi.

Cậu mình khá thật, Mạnh Phồn vốn không nhiều hơn bọn họ mấy tuổi, hiện giờ tìm mợ ít tuổi như vậy, sau này cô và Lục Hướng Dương làm sao bây giờ?

Quan trọng là Mạnh Phồn và Đồng Nguyệt còn chưa kết hôn, Cố Thanh Thanh có chút do dự nên gọi kiểu gì. Mạnh Phồn gật đầu: "Ừm!"

"Nhìn thật trẻ tuổi!" Đồng Nguyệt cảm khái.

Mạnh Phồn cười nói: Cố Thanh Thanh kéo tay Lục Hướng Dương, cười hỏi:"Hơn nữa cưới mẹ kế địa vị của hai đứa nhỏ này sẽ rất xấu hổ, tương lai gia đình khó mà yên ổn."Hai ông bà Cố có cháu nội thì lực chú ý đều bị hấp dẫn, cơm trưa nhanh chóng làm xong, mọi người ăn cơm trưa xong ông bà vẫn chơi với hai cháu nội. Đồng Nguyệt dẫn theo hai em gái không biết nên làm gì mới tốt, Cố Thanh Thanh sợ bọn họ xấu hổ dứt khoát dẫn bọn họ đi ra ngoài mua những thứ cần cho nhà mới, vừa vặn làm quen hoàn cảnh xung quanh. Lục Hướng Dương và Mạnh Phồn thì ngồi dưới giàn nho trong sân uống trà.

Nhiều năm làm đồng bọn hợp tác như vậy, đều hiểu rất rõ về nhau, Lục Hướng Dương mở miệng hỏi thẳng:"Đối với Đồng Nguyệt, cậu định làm sao bây giờ?"

Nhìn xem còn không cần Lục Hướng Dương hỏi cụ thể, anh ta đã biết Lục Hướng Dương hỏi gì. Lục Hướng Dương nghe đến đó, cũng cười: "Cậu chắc chắn Đồng Nguyệt sẽ nguyện ý gả cho cậu như vậy à?"

"Tạm thời có lẽ sẽ do dự, nhưng vì vấn đề thân phận của hai đứa nhỏ cô ấy chắc chắn sẽ đồng ý kết hôn với cậu trước, sau đó ly hôn hay không là do cậu định đoạt."Mạnh Phồn trả lời rất thành thật: Khi nhìn thấy hai đứa nhỏ được Đồng Nguyệt dạy dỗ rất tốt, trong lòng Mạnh Phồn vui vẻ, đồng thời cũng có chút ấn tượng tốt đối với Đồng Nguyệt.

Cho nên khi anh ta biết được thân phận của hai đứa nhỏ, trong lòng anh ta đã thiên về phía Đồng Nguyệt. Tình yêu có trăm ngàn loại, có người nhiệt tình, có thể không màng ích lợi, không màng người nhà, thậm chí không màng sống chết, loại tình yêu oanh oanh liệt liệt này cũng có khả năng tới nhanh đi nhanh.

Có một số người tình yêu thâm trầm, ý thức trách nhiệm nặng, mặt ngoài nhìn như yên bình, thậm chí cân nhắc lợi hại, nhưng loại tình yêu này cũng có khả năng rất lâu dài. Lục Hướng Dương và Mạnh Phồn yêu nhất, là phần ổn định đó.

Bọn họ thích người phụ nữ cảm xúc ổn định, năng lực thưởng thức mạnh mẽ."Tính cách của Đồng Nguyệt rất thích hợp làm vợ của cậu, cưới cô ấy càng lợi cho ổn định gia đình, có thể tránh được rất nhiều phiền phức, chỉ riêng chuyện này đã đủ hấp dẫn cậu. Tình yêu chính là hấp dẫn mà, hai chúng ta là đồng loại, chúng ta thích người phụ nữ kiểu gì trong lòng cháu biết rõ, đừng nói với cậu cháu thích kiểu phụ nữ vì tình yêu không màng tất cả."

Lục Hướng Dương đã hiểu, lại rót chén trà cho anh ta. Đồng Nguyệt sinh hai đứa nhỏ cho Mạnh Phồn, trách nhiệm của Mạnh Phồn chú định anh ta sẽ nể mặt đứa bé mà bao dung mẹ bọn họ hơn.

Đừng nói là Đồng Nguyệt chưa gây phiền phức cho anh ta, cho dù thực sự có phiền phức gì đó, anh ta nể mặt đứa bé cũng sẽ ra tay giúp đỡ."Chưa nói tới thích, nhưng có cảm kích, cũng có thưởng thức. Trong khoảng thời gian này cô ấy vẫn luôn ở cùng cậu, bọn cậu ở chung rất vui vẻ, nhìn hai đứa bé đáng yêu, cậu sẽ nghĩ cô ấy dạy dỗ rất tốt, cho nên không nhịn được có chút ấn tượng tốt đối với cô ấy."

"Hai ta đều là người đàn ông có trách nhiệm, cậu muốn ở chung với hai đứa bé càng lâu lơn. Theo cậu càng ngày càng thích hai đứa nhỏ, đương nhiên sẽ có nhiều ấn tượng tốt với mẹ đứa bé hơn. Cậu cũng không có người mình thích, thay vì tốn tâm tư trên người người phụ nữ khác, vậy không bằng tốn tâm tư trên người mẹ đứa bé."Sở dĩ Cố Thanh Thanh lọt vào mắt Lục Hướng Dương, thực ra từ trong xương cốt thẩm mỹ của cô ấy và Lục Hướng Dương nhất trí, hai người đều là người yêu lý tính, còn thiên vị ý thức trách nhiệm nặng.

Chỉ có người có năng lực cho bọn họ hôn nhân ổn định, bọn họ mới có thể yêu. Đối với người đàn ông có lòng với sự nghiệp, có trách nhiệm với gia tộc như Mạnh Phồn, trong lòng anh ta sẽ bài xích tìm mẹ kế khiến gia đình đầy mâu thuẫn theo bản năng, đặc biệt là Đồng Nguyệt còn có bản lĩnh.

Lục Hướng Dương cười rót thêm trà cho anh ta, coi thành rượu kính Mạnh Phồn: "Vậy cháu đợi uống rượu mừng!"

(Toàn hoàn văn)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!