Chương 36: (Vô Đề)

Chưa kịp để cô nói gì, Cơm Nắm lại tiếp: "Con vẫn muốn có em trai hơn. Mẹ sinh em trai đi, như vậy nhà mình sẽ có bốn người đàn ông để bảo vệ mẹ rồi."

Tô Tiếu Tiếu cạn lời hẳn luôn. Con mới năm tuổi thôi mà sao cứ mở miệng ra là xưng mình là đàn ông thế hả?

"Em gái nhỏ xinh xắn mềm mại không tốt sao?" Tô Tiếu Tiếu nuôi hai cậu con trai nên bản thân cô khá thèm có một cô công chúa nhỏ đáng yêu.

Nói xong Tô Tiếu Tiếu mới sực nhận ra mình bị Cơm Nắm dắt mũi rồi!

Em trai em gái gì chứ, cô với Hàn Thành còn chưa đăng ký kết hôn, cũng chưa động phòng, tại sao cô lại đi thảo luận chuyện này với một đứa trẻ năm tuổi? Nhưng vô tình biết được Cơm Nắm không bài xích chuyện này cũng là một điều tốt.

"Thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa, cũng đừng nói với ba nhé. Muốn có em trai em gái thì cũng phải đợi đến lúc Cơm Nắm trưởng thành thành một trang nam tử hán thực thụ đã."

Cơm Nắm: "Mẹ ơi, vừa nãy ba đã nói con là nam tử hán rồi mà!"

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu nó: "Được rồi nam tử hán, chúng ta mau đi dọn dẹp thôi."

...

Hàn Thành đi rất lâu vẫn chưa thấy về. Tô Tiếu Tiếu và Cơm Nắm dọn bàn xong, bát đũa cũng rửa sạch, tắm rửa rồi, đọc thuộc lòng bao nhiêu bài thơ rồi Hàn Thành mới quay lại, nhưng chỉ có mình anh.

Tô Tiếu Tiếu nhìn ra phía sau anh: "Trụ Tử đâu?"

Hàn Thành cầm bình nước uống liền mấy ngụm lớn, hít thở sâu vài cái mới nói: "Ở bệnh viện. Bà nội Trụ Tử đang được cấp cứu, chúng ta phải chuẩn bị tâm lý, bà cụ có lẽ không qua khỏi đâu."

Sắc mặt Tô Tiếu Tiếu biến đổi: "Ý anh là sao? Thế nào gọi là không qua khỏi?"

Hàn Thành: "Anh và Trụ Tử trên đường đi thì nghe người ta nói bà cụ đi tìm mẹ Trụ Tử. Đến nhà mẹ nó không thấy người, anh liền nhờ Triệu Tiên Phong phái người đi tìm. Lúc người của Triệu Tiên Phong phát hiện bà cụ dưới một cái mương nước thì bà đã thoi thóp rồi, e là..." Hàn Thành lắc đầu.

Tô Tiếu Tiếu bịt miệng, nước mắt không kìm được mà trào ra: "Sao lại như vậy? Còn Trụ Tử thì sao?"

Hàn Thành nói: "Thằng bé ở bệnh viện không chịu rời đi."

Tô Tiếu Tiếu vạn lần không ngờ tới, một bà cụ hai ngày trước còn nhanh nhẹn hoạt bát, hôm nay đã nói là không xong rồi, còn hứa sẽ sang nhà giúp trông cháu cơ mà.

Hàn Thành ôm lấy cô: "Thế sự vô thường, có nhiều chuyện chúng ta không thể kiểm soát được. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là vững bước tiến về phía trước giữa muôn vàn biến cố. Anh đi tắm rồi sẽ vào viện ngay, em dắt các con đi ngủ trước đi, đừng đợi anh."

Những gì Hàn Thành nói Tô Tiếu Tiếu đều hiểu, chỉ là cô thấy xót xa cho Trụ Tử nhiều hơn.

Đêm đó khi đi ngủ, Tô Tiếu Tiếu vẫn kể chuyện cổ tích cho các con, nhưng Cơm Nắm chẳng mấy hào hứng. Nó hỏi mẹ: "Mẹ ơi, thế nào là không xong rồi ạ? Bà nội Trụ Tử sẽ giống như mẹ của con, mãi mãi rời xa Trụ Tử sao?"

Tô Tiếu Tiếu không biết phải giải thích thế nào với một đứa trẻ năm tuổi về chủ đề sinh lão bệnh tử nặng nề này, cô chỉ có thể nói: "Cơm Nắm à, mỗi người chúng ta ở trên Trái Đất này bao nhiêu ngày đều có số định sẵn cả rồi. Có người ở lâu hơn một chút, có người ít hơn một chút, nhưng cuối cùng tất cả chúng ta đều sẽ rời khỏi Trái Đất này để đến một nơi khác sinh sống. Có thể là lên Mặt Trăng, cũng có thể biến thành một ngôi sao trên bầu trời.

Giống như mẹ của Cơm Nắm và Tiểu Đậu Bao, hay bà nội của Trụ Tử, họ có lẽ chỉ là biến thành một ngôi sao thôi. Tuy các con không nhìn thấy, nhưng họ vẫn luôn ở trên cao dõi theo các con lớn lên trong hạnh phúc."

Lời giải thích của Tô Tiếu Tiếu vô tình trùng khớp với suy nghĩ bấy lâu của Cơm Nắm, nó bỗng mỉm cười: "Mẹ ơi, vậy mẹ bí mật nói cho con biết đi, có phải mẹ là nàng tiên nhỏ được mẹ con từ trên trời phái xuống để bảo vệ chúng con không ạ?"

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu con: "Điều khiến mẹ hạnh phúc nhất chính là gặp được hai thiên thần nhỏ là con và Tiểu Đậu Bao. Các con hứa với mẹ phải luôn vui vẻ mỗi ngày nhé, mẹ của các con cũng đang nhìn từ trên trời đấy."

Cơm Nắm và Tiểu Đậu Bao cuối cùng cũng không bị ảnh hưởng bởi chuyện của bà nội Trụ Tử nữa, cả hai nở nụ cười ngọt ngào rồi chìm vào giấc nồng.

Thế nhưng, bà nội Trụ Tử đã không trụ vững qua đêm đó. Bà đã ra đi ngay trong đêm.

Nhưng bà đã kịp nhìn mặt cháu nội lần cuối, nói rất nhiều lời chúc phúc cho cháu. Tuy nhiên, bà vẫn ra đi trong niềm nuối tiếc khôn nguôi. Bà kể với Hàn Thành và Triệu Tiên Phong rằng, mẹ Trụ Tử đã nói với bà một sự thật: Cô ta vốn dĩ không có khả năng sinh nở, bảo bà đừng có lúc nào cũng định đẩy Trụ Tử cho cô ta. Trụ Tử vốn chẳng phải con ruột của cô ta, mà là con của ba Trụ Tử với một người đàn bà khác, cô ta chỉ giả vờ mang thai mười tháng mà thôi.

Lời trăng trối cuối cùng của bà nội Trụ Tử là khẩn cầu Hàn Thành và Triệu Tiên Phong hãy tìm bằng được mẹ ruột của Trụ Tử để gửi gắm thằng bé cho cô ấy. Nhưng bà có một điều kiện tiên quyết: Tuyệt đối không được đổi họ. Trụ Tử cả đời này vẫn là huyết mạch của nhà họ Trương, con cháu đời sau cũng chỉ được mang họ Trương.

Bà nội Trụ Tử vừa dứt lời thì cũng trút hơi thở cuối cùng.

Đám tang của bà nội Trụ Tử được tổ chức do quân đội đứng ra lo liệu, theo tiêu chuẩn dành cho thân nhân quân nhân có công, diễn ra rất trang trọng và chu tất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!