Nửa buổi chiều, Cơm Nắm nhỏ đã học thuộc hết bảng phiên âm, còn nhân tiện thuộc luôn cả bài Vịnh Ngỗng và Mẫn Nông. Rảnh rỗi là nó lại hướng về phía em trai: "Ngỗng, ngỗng, ngỗng, cổ cao hướng lên trời hát ca, lông trắng nổi trên dòng nước xanh, chân hồng khua sóng nước trong veo..."
Tiểu Đậu Bao thấy trò này vui quá, cũng học theo anh trai: "Ngỗng ngỗng ngỗng, ngỗng ngỗng ngỗng..." rồi cứ thế cười nắc nẻ.
Hiếm khi thấy Tiểu Đậu Bao cười vui như vậy, lại còn chủ động mở miệng nói chuyện, Tô Tiếu Tiếu cảm thấy vô cùng an ủi.
Lần đầu tiên trong đời Tô Tiếu Tiếu hiểu được thế nào là "dạy không nhanh bằng học". Cái thằng bé Cơm Nắm này đúng là một "cỗ máy tiêu thụ kiến thức", dạy cái gì là nó hấp thụ cái đó trong nháy mắt.
Đứa trẻ thế này thì không thể dạy theo kiểu từng bước một được. Thời gian dư ra Tô Tiếu Tiếu đành giao bài tập viết chữ cho nó. Cứ học được chữ nào là phải viết kèm theo cả phiên âm. Việc viết chữ không có đường tắt, nó còn nhỏ như vậy nên chỉ có thể học từng chữ một từ nông đến sâu, phải luyện vững căn bản mới được. Nếu nó vẫn còn thừa năng lượng, Tô Tiếu Tiếu định buổi tối sẽ bảo Hàn Thành dạy nó viết chữ thư pháp.
Tô Tiếu Tiếu cũng ngồi học cùng nó gần hai tiếng đồng hồ rồi mới đi nặn hồng.
Cơm Nắm và Tiểu Đậu Bao cũng thích nặn hồng. Tiểu Đậu Bao bị thương một tay nên cứ dùng ngón tay chọc chọc vào quả hồng. Sau khi chọc thủng liên tiếp hai quả, Tô Tiếu Tiếu bế nhóc tỳ ra một bên, đưa cho nó "thành phẩm" bị thủng đó bảo nó ăn đi.
Cơm Nắm vốn đang nặn rất ngoan, thấy Tiểu Đậu Bao chọc thủng quả hồng mà được ăn, nó cũng cố tình chọc thủng hai quả: "Mẹ ơi nhìn này, thủng rồi!"
Tô Tiếu Tiếu tức mình nói: "Con trai ơi, muốn ăn thì phải nói chứ, lần sau không được cố tình chọc thủng như vậy nữa. Cái này đợi phơi xong sẽ ngon hơn nhiều, để đến mùa xuân năm sau lại càng ngon hơn, nên chúng ta phải để dành ăn từ từ."
Cơm Nắm cười như một con cáo nhỏ: "Con biết rồi mẹ ơi, nhưng mà con thấy bây giờ ăn đã ngon lắm rồi."
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu. Trụ Tử đi học về cũng xắn tay vào nặn giúp. Đợi nặn xong, Tô Tiếu Tiếu bảo Trụ Tử ăn một quả, dặn đừng ăn nhiều quá để dành bụng lát còn ăn cơm.
Trụ Tử lắc đầu bảo không ăn, lời còn chưa dứt đã bị Cơm Nắm nhét nửa quả vào miệng, lại còn là nửa quả nó đang ăn dở.
"Trụ Tử, cậu ăn nước miếng của tớ rồi, sau này phải nghe lời tớ đấy nhé!"
Trụ Tử: "..." Ăn cũng không xong mà không ăn cũng chẳng được.
Tô Tiếu Tiếu thật sự cạn lời: "Cơm Nắm, con đừng có bắt nạt Trụ Tử."
Đôi mắt to của Cơm Nắm chớp chớp, lén nói nhỏ với mẹ: "Mẹ ơi, con lừa cậu ấy đấy. Nửa quả đó là con xé ra chứ không có nước miếng đâu, con chỉ muốn cậu ấy nghe lời con thôi."
Tô Tiếu Tiếu: "..."
Trụ Tử: "... Tớ nghe thấy rồi đấy."
...
Mặt trời sắp xuống núi, Tô Tiếu Tiếu cũng bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Lý Ngọc Phượng mang cho Tô Tiếu Tiếu khá nhiều rau cải khô (mai can thái), trưa nay cô đã ngâm một ít. Giờ cô lấy nửa cân thịt nạc Hàn Thành mua hồi sáng cộng với vài miếng tóp mỡ đem băm nhuyễn thành bánh thịt, sau đó cắt nhỏ rau cải khô đã ngâm nở trộn vào, quết cho thật dai để làm món bánh thịt hấp cải khô.
Vốn dĩ cải khô là loại "rau địa chủ" (ở quê tôi, những loại rau khô cần dùng nhiều dầu hoặc thịt phối cùng mới ngon đều gọi là rau địa chủ, như rau khô, măng khô, đậu que khô...). Loại này cực kỳ hút dầu, phải dùng thịt ba phần mỡ bảy phần nạc băm bánh thịt mới thơm. Nhưng thịt ba chỉ đều bị Tô Tiếu Tiếu đem đi thắng lấy mỡ rồi, có vài miếng tóp mỡ phối cùng đã là tốt lắm, không thể đòi hỏi quá nhiều.
Hai nhóc tỳ Trụ Tử và Cơm Nắm cùng nhau nhóm lửa. Tô Tiếu Tiếu đặt đĩa bánh thịt lên trên nồi cơm để hấp, rồi chuẩn bị làm món ớt xanh da hổ (hổ bì tiêu).
Tô Tiếu Tiếu dùng một chút dầu áp chảo cho ớt se lại nổi vân da hổ hai mặt, sau đó cho thêm chút tóp mỡ băm nhỏ và tỏi băm vào xào thơm, rưới nước sốt pha từ đường, giấm, muối vào rim một lát. Cuối cùng, cô hòa chút bột ngô vào nước để xuống bột làm sánh sốt. Món ớt xanh da hổ phiên bản "nhà nghèo" đã ra lò.
Món này vốn dĩ phải chiên ngập dầu, lại có thêm tàu xì, dầu hào, hạt nêm điều vị mới là ngon nhất. Nhưng điều kiện có hạn thì chỉ có thể làm thế này thôi. Có tóp mỡ và tỏi băm thì hương vị cũng chẳng kém cạnh là bao.
Thời này tóp mỡ là vật quý, vậy mà Tô Tiếu Tiếu lại "phải" dùng tóp mỡ làm gia vị, bởi vì tóp mỡ đúng là món vạn năng, làm gì cũng ngon.
Cơm canh vừa ra lò thì Hàn Thành cũng đi làm về. Tô Tiếu Tiếu vẫn như thường lệ tiến lên đón lấy cặp công tác của anh.
Hàn Thành kể lại chuyện của bà nội Trụ Tử.
"Nói vậy là chiều nay bà đã về nhà rồi sao?" Tô Tiếu Tiếu hỏi.
Hàn Thành nhìn quanh: "Bà chưa qua đây à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!