Chương 33: (Vô Đề)

"Vì mẹ không biết nên mới nhờ Cơm Nắm đi thám thính tình hình đấy. Anh Trụ Tử không có ba mẹ, bà nội thì già rồi lại còn đang ở viện. Cơm Nắm bị bắt nạt thì có ba mẹ bảo vệ, nhưng anh Trụ Tử sẽ không chủ động nói với mẹ đâu. Con là bạn thân của anh ấy, con hỏi thì anh ấy mới kể. Mẹ phải biết chuyện gì đã xảy ra thì mới nghĩ cách giúp anh được, con hiểu không?"

Tiểu Cơm Nắm lúc này mới vỡ lẽ, mím môi gật đầu thật mạnh: "Vâng, con biết rồi mẹ ạ. Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu con: "Đi đi, không được lộ liễu quá nhé, cứ..."

Cô còn đang sắp xếp ngôn ngữ thì Cơm Nắm đã tiếp lời: "Mẹ ơi con biết mà, phải nhân lúc anh ấy không chú ý mà hỏi, để anh ấy vô tình kể cho con nghe, rồi con lại lén kể cho mẹ."

Tô Tiếu Tiếu sững sờ. Trẻ con thời này thông minh đến vậy sao? Cái thằng nhóc Cơm Nắm này sắp thành tinh rồi à?

Cô còn chưa kịp cảm thán xong thì Cơm Nắm đã "vèo" một cái chạy mất tiêu.

Tô Tiếu Tiếu bước ra ngoài, đối mắt với Tiểu Đậu Bao đang ngoan ngoãn vẽ vời ở cửa. Tiểu Đậu Bao chẳng thèm nhìn theo anh trai, cũng không đòi đi chơi cùng, chỉ nhìn mẹ cười toe toét, trông ngơ ngác đáng yêu vô cùng.

Tô Tiếu Tiếu nhịn không được bế cậu bé lên, áp trán mình vào trán cậu cọ cọ: "Xem ra chỉ có Tiểu Đậu Bao nhà mình mới là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của mẹ thôi." Đáp lại cô là một tiếng "chụt" rõ kêu của "chiếc áo bông", kèm theo một bãi nước miếng đầy mặt.

Viên thám tử nhí Cơm Nắm vừa ra khỏi cửa đã đưa kẹo sữa cho Trụ Tử.

"Đây là phần thưởng mẹ cho chúng mình đi làm nhiệm vụ đấy. Lần nào tớ đi làm nhiệm vụ mẹ cũng thưởng hết." Cái thằng nhóc láu cá này coi như đã gián tiếp giải thích lý do vì sao lúc nãy mẹ gọi nó vào phòng.

Tiểu Trụ Tử không nghi ngờ gì, lắc đầu: "Cậu ăn đi, đừng đưa tớ. Tớ ăn đồ nhà cậu nhiều quá rồi."

Cơm Nắm trực tiếp bóc vỏ kẹo nhét vào miệng Trụ Tử. Trụ Tử không kịp đỡ, suýt nữa kẹo rơi xuống đất, cậu vội vàng dùng tay giữ lấy rồi đành phải ngậm trong miệng.

"Trụ Tử này, đi học có vui không?" Cơm Nắm đi giật lùi, vừa đi vừa hỏi.

Ánh mắt Trụ Tử đượm buồn, viên kẹo sữa Đại Bạch Thố dường như cũng bớt ngọt đi vài phần. Cậu lắc đầu: "Không vui, tớ không muốn đi học."

"Hồi trước tớ với em trai ở nhà mụ phù thủy bị bắt nạt, tớ cũng chẳng muốn ở đấy tẹo nào. May mà ba mẹ tớ cứu chúng tớ ra. Cậu bị người ta bắt nạt ở trường à?" Cơm Nắm hỏi thẳng.

Trụ Tử im lặng một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không có."

Xem ra dùng chiêu này không hỏi được thông tin rồi, Cơm Nắm thầm nghĩ.

"Mẹ tớ là mẹ kế, chuyện này cậu biết rồi chứ?" Cơm Nắm đột nhiên hỏi. Kẹo sữa hơi dính răng nên giọng cậu có chút ngọng nghịu.

Nhưng Trụ Tử nghe rõ, cậu mở to mắt không tin nổi nhìn Cơm Nắm, lắc đầu.

"Sao có thể chứ? Dì Tô rõ ràng đối xử với cậu và Tiểu Đậu Bao tốt như thế cơ mà." Trụ Tử định nói là tốt hơn cả mẹ ruột, mẹ cậu đối xử với cậu chẳng tốt tí nào.

"Chưa thấy mẹ kế nào tốt thế đúng không?" Cơm Nắm nhảy chân sáo, ngồi xổm xuống ven đường hái một bông hoa cúc dại, định bụng lát nữa mang về tặng mẹ, "Tớ cũng chưa thấy bao giờ."

"Đến mẹ ruột tốt thế này tớ cũng chưa thấy." Trụ Tử nói thật lòng, trong lòng bỗng chốc càng thêm ngưỡng mộ Cơm Nắm.

Cơm Nắm hái thêm mấy bông hoa nữa: "Mẹ tớ là thế đấy, mẹ tốt lắm, cực kỳ tốt luôn. Nếu mẹ đã quản chuyện của cậu thì chắc chắn sẽ quản đến cùng. Cậu có biết lúc nãy mẹ kéo tớ vào nhà nói gì không?"

Trụ Tử tiếp tục lắc đầu.

Cơm Nắm vẻ mặt đầy khổ sở nói: "Mẹ bảo nhìn thấy dấu giày trên cặp sách của cậu, sợ cậu bị người ta bắt nạt, nên bảo tớ làm thám tử nhí hỏi xem ai bắt nạt cậu, còn dặn không được để cậu biết nữa. Nhưng cậu lại chẳng chịu nói thật với tớ, tớ về không biết báo cáo với mẹ thế nào đây, không làm bé ngoan của mẹ được rồi. Cậu bảo tớ phải làm sao bây giờ?"

Trụ Tử sững sờ, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp, hốc mắt hơi nóng lên. Cậu không ngờ lại là chuyện này. Ngay cả bà nội cũng không phát hiện ra, vậy mà dì Tô lại phát hiện?

"Mẹ còn bảo là mẹ phải biết chuyện gì đã xảy ra mới nghĩ cách giúp cậu được. Nhưng cậu cứ giấu nhẹm đi thì mẹ chẳng có cách nào giúp cậu đâu." Cơm Nắm biết cảm giác bị bắt nạt khó chịu thế nào, nên cậu cũng đang cố gắng nghĩ cách giúp Trụ Tử.

"Hồi tớ bị Thiết Ngưu với Thiết Đán bắt nạt ở nhà mụ phù thủy, tớ cũng không kể với ba, làm ba cứ mãi không biết con mình bị bắt nạt. Lúc biết chuyện ba buồn và đau lòng lắm. Mẹ cũng thế, lần đầu mẹ thấy vết thương trên người tớ và em trai, mẹ đã khóc rất nhiều. Ba tớ cũng khóc. Lúc đó ba bảo tớ, có những chuyện trẻ con không giải quyết được, cần người lớn ra mặt mới xong. Có chuyện gì không được giấu người lớn.

Thế nên Trụ Tử ơi, cậu bị bắt nạt thì nhất định phải nói cho người lớn biết để họ nghĩ cách giúp, cậu phải tin ba mẹ tớ nhé."

Cơm Nắm thông minh không chỉ là lời Tô Tiếu Tiếu nói suông. Đối mặt với bạn cùng lứa, cậu bé hiểu chuyện hơn nhiều so với vẻ ngây ngô trước mặt ba mẹ. Mới bốn tuổi mà cậu đã có thể bảo vệ em trai dưới nanh vuốt của Chu Thúy Hoa suốt một năm trời, đấu trí đấu dũng với nhà mụ phù thủy. Dù vẫn bị thương nhưng đó đã là kết quả tốt nhất cậu có thể làm để giảm thiểu tổn thương rồi, nếu không hậu quả còn nghiêm trọng hơn nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!