Chương 29: (Vô Đề)

Tô Tiếu Tiếu: "..." Đứa trẻ này chẳng biết giống ai, vẫn là lúc trước đáng yêu hơn một chút. Nhưng nhiệm vụ giao cho cậu bé hôm nay đã được hoàn thành rất xuất sắc.

"Dì Tô ạ." Tiểu Trụ Tử vẫn còn chút gò bó.

Tô Tiếu Tiếu đặt Tiểu Đậu Bao xuống, bảo cậu bé đi chơi cùng các anh. "Trụ Tử đừng căng thẳng, nhà dì không có nhiều quy tắc đâu, cứ coi như ở nhà mình là được."

"Mẹ về rồi! Mẹ lại mua được đồ gì ngon thế ạ?" Tiểu Cơm Nắm vứt luôn cái xẻng tre nhỏ mà Hàn Thành làm riêng cho để đào giun, chạy vèo tới như một quả pháo nhỏ để xem đồ trên tay Tô Tiếu Tiếu.

"Xương ống ạ? Hôm nay nhà mình lại ăn mì lòng lợn ạ? Ơ, lòng đâu rồi mẹ?" Lần trước món mì xương ống nấu lòng lợn vẫn còn in đậm trong ký ức của Cơm Nắm, cậu bé cứ tưởng hôm nay lại được ăn nữa.

"Hôm nay không có lòng, con vào lấy mấy củ sen hôm qua chú Đôn Đôn gửi sang đây, tối nay nhà mình ăn ốc xào và canh củ sen." Tô Tiếu Tiếu nói.

Cơm Nắm hưởng ứng bằng một tiếng "oa", bồi thêm một câu: "Chắc chắn lại là ngon nhất hạng luôn!" rồi "lạch bạch" chạy vào phòng kho ôm củ sen ra.

Tô Tiếu Tiếu xách xô ốc đá đã thay nước mấy lần ra, nhìn cái xô mà thấy nan giải. Kiếp trước cô cũng rất thích m*t ốc, hiếm khi đi chợ đêm mà không gọi một đĩa kèm chai bia lạnh thì coi như chưa đi. Nhưng cái thứ này tự làm thì thực sự rất phiền phức. Thịt ốc đá chắc và ngon hơn ốc vặn, nhưng kích thước lại nhỏ hơn nhiều, chỉ to hơn ngón tay út một chút, xử lý cực kỳ tốn công.

Cô tìm một cái kìm, nhắm vào phần đuôi nhọn của con ốc bóp mạnh cho đứt, chỉ để lại phần đầu ốc. Con ốc đá dài bằng ngón tay út mà phần ăn được cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. Ngặt nỗi số lượng quá nhiều, chẳng biết làm đến bao giờ mới xong.

Trụ Tử khênh đến hai hòn đá một lớn một nhỏ, ngồi xổm xuống cạnh Tô Tiếu Tiếu. Cậu bé chẳng nói lời nào, cầm một con ốc đặt lên hòn đá lớn, tay trái giữ đầu ốc, tay phải cầm hòn đá nhỏ đập một phát vào đuôi ốc —— thế là phần đầu ốc còn nguyên vẹn hiện ra.

Tô Tiếu Tiếu: "..." Cô nghe thấy tiếng chỉ số thông minh của mình bị nghiền nát vụn.

Lại còn có thể thao tác như thế này sao? Trải nghiệm sống của cô vậy mà còn không bằng một đứa trẻ sáu tuổi.

"Trụ Tử giỏi quá! Đi lấy cái ghế nhỏ ra đây ngồi, chúng ta cùng làm. May mà có con giúp, không thì cái xô ốc này dì chẳng biết phải làm đến bao giờ."

Tiểu Cơm Nắm cũng học theo, bắt chước dáng vẻ của Trụ Tử để giúp mẹ xử lý ốc.

"Các con cẩn thận một chút, Cơm Nắm con đừng giơ hòn đá cao thế, coi chừng đập vào ngón tay đấy!" Trụ Tử làm việc nhanh nhẹn, nhìn là biết không ít lần làm việc này nên Tô Tiếu Tiếu không lo lắm. Chỉ có Tiểu Cơm Nắm kia kìa, cứ giơ tận lên đầu rồi mới đập xuống, cả con ốc bị cậu bé đập nát bét, làm Tô Tiếu Tiếu nhìn mà thót cả tim.

"Không sao đâu dì, con ốc dài thế này mà." Trụ Tử nói. Nói xong cậu bảo Cơm Nắm nhẹ tay thôi, nhắm chuẩn vào phần đuôi mà đập.

Đến cả Tiểu Đậu Bao cũng đòi vào đập, làm Tô Tiếu Tiếu sợ đến mức phải bế cậu út ra xa một chút.

Sau khi làm nát thêm vài con thì Cơm Nắm cũng bắt đầu quen tay. Có hai trợ thủ đắc lực này giúp đỡ, Tô Tiếu Tiếu nhẹ nhõm hơn hẳn. Cuối cùng thấy không còn bao nhiêu, cô đứng dậy vào bếp chuẩn bị canh củ sen, để hai đứa trẻ xử lý nốt phần còn lại.

Món canh xương ống củ sen cũng không cần kỹ thuật gì cao siêu. Xương chần qua nước sôi, củ sen cắt miếng lớn, cho thêm một nắm lạc (đậu phộng), đổ đủ nước rồi hầm hơn hai tiếng đồng hồ là được.

Hai đứa trẻ xử lý xong ốc đá thì cũng đến giờ học của Cơm Nắm. Tô Tiếu Tiếu bắt đầu dạy cậu bé viết các bộ thủ, kết hợp với những chữ Hán đơn giản như "nhân, khẩu, thủ" (người, miệng, tay). Trụ Tử cũng mới vào lớp một từ tháng chín, cũng đang học những nội dung này, nên Tô Tiếu Tiếu lấy cho cậu một bộ vở và bút chì mới, để cậu cùng học với Cơm Nắm.

Lúc đầu Trụ Tử lắc đầu không đồng ý, những thứ như vở và bút chì này quá quý giá, cậu không nỡ dùng. Tô Tiếu Tiếu bảo rằng những thứ này vốn dĩ không có giá trị gì nếu chỉ để đó, chúng chỉ là giấy lộn thôi; chỉ khi có người chăm chỉ để lại dấu vết của sự nỗ lực trên đó thì mới thể hiện được giá trị thực sự của chúng. Lần đầu tiên Trụ Tử nghe thấy quan điểm như vậy, cậu bị chấn động sâu sắc.

Cậu còn phát hiện chữ của Cơm Nắm viết thậm chí còn đẹp hơn cả mình, nên không từ chối nữa.

"Dì Tô ơi, dì dạy còn hay hơn cả cô giáo Trình của chúng con nữa." Trụ Tử chân thành nói.

Lại là cô giáo Trình, sao ở đâu cũng có mặt cô ta thế không biết, Tô Tiếu Tiếu suýt chút nữa đã tưởng cả trường tiểu học quân khu chỉ có mỗi mình cô ta là giáo viên thôi đấy.

"Con mang sách giáo khoa qua đây dì xem, sau này mỗi ngày cứ sang đây học cùng Cơm Nắm." Tô Tiếu Tiếu định bụng cứ dạy hệ thống theo sách giáo khoa cho tiện, dù sao Trụ Tử cũng có sách.

Tiểu Trụ Tử cúi đầu không nói gì. Tô Tiếu Tiếu tưởng cậu không muốn: "Sao thế? Con không muốn à?"

Trụ Tử lắc đầu: "Không phải đâu dì Tô, bà nội già rồi, con phải giúp bà làm việc nên chắc không thể ngày nào cũng đến được."

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu cậu bé, cảm thấy rất xót xa. Đứa trẻ ngoan biết bao, mới có sáu tuổi thôi mà. "Đợi bà nội về, dì sẽ bàn bạc với bà xem sao, con không phải lo." Nếu không quen biết thì thôi, chứ giờ cô không thể đứng nhìn một đứa trẻ tốt thế này bị lỡ dở tương lai được.

Thời gian cũng không còn sớm, hai đứa trẻ làm bài tập, Tô Tiếu Tiếu bắt đầu chuẩn bị xào ốc.

Muốn ốc ngon thì tử tô chính là nét bút chấm phá cuối cùng. Tô Tiếu Tiếu thái rất nhiều lá tử tô để sẵn, cùng với gừng, hành, tỏi và các loại gia vị khác, đại hồi và hoa tiêu cũng chuẩn bị một ít. Tiếc là dầu không có nhiều, mà lượng ốc thì lại quá lớn, Tô Tiếu Tiếu vẫn nghiến răng rưới một vòng dầu lạc, cho tất cả gia vị (trừ lá tử tô và hành lá) vào chảo phi thơm, sau đó đổ toàn bộ ốc đá vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!