Chương 26: (Vô Đề)

Hốc mắt Trụ Tử chợt nóng lên, cậu cúi đầu không nói gì thêm. Tô Tiếu Tiếu đỡ lấy rổ ốc, ước chừng phải mấy cân, cũng thật vất vả cho một cậu bé phải xách đi quãng đường xa như vậy.

Cơm Nắm chạy "bạch bạch" lại, tròn mắt hỏi: "Cậu là ai thế?"

Trụ Tử khịt mũi một cái, ngẩng đầu cười bẽn lẽn: "Tớ là Trụ Tử."

Cơm Nắm "ồ" một tiếng: "Tớ là Cơm Nắm." Rồi cậu nhìn thứ đen thùi lùi trong rổ hỏi: "Cái này là cái gì thế?"

Trụ Tử bảo: "Ốc đá."

Cơm Nắm lại hỏi: "Ở đâu ra thế?"

Trụ Tử đáp: "Tớ đi nhặt ở ven suối trên núi đấy."

"Oa, cậu giỏi thật đấy, nhặt được nhiều thế này." Cơm Nắm ngồi thụp xuống chọc chọc vào mấy con ốc cứng ngắc.

Trụ Tử lắc đầu: "Không giỏi đâu."

Trong lúc hai cậu bé nói chuyện, Tô Tiếu Tiếu múc một bát canh cá ra: "Cơm Nắm, bảo Trụ Tử lại đây uống bát canh cá đã."

Trụ Tử thụ sủng nhược kinh, xua tay lắc đầu liên hồi: "Không cần đâu, dì ơi không cần đâu ạ, cháu ăn cơm rồi." Hàng xóm láng giềng đối đãi với cậu rất tốt, nhưng chưa ai nỡ mời cậu uống canh cá bao giờ, vì canh cá quý giá lắm.

Tô Tiếu Tiếu nói: "Không sao đâu, nhà dì nấu nhiều, cháu không uống cũng lãng phí, coi như uống nước cho mát giọng, nếu không dì không lấy ốc của cháu đâu."

Trụ Tử không ngốc, cậu biết dì này có lòng tốt, nhà giàu có đến mấy cũng không ai lãng phí canh cá cả. Cơm Nắm đứng dậy giúp mẹ "tiếp thị" món canh: "Trụ Tử cậu nếm thử đi, canh mẹ tớ nấu ngon lắm, nguội là không ngon nữa đâu."

Con nhà nghèo thường sớm hiểu chuyện, người ta là chân thành hay khách sáo, Trụ Tử phân biệt được rõ. c** nh* giọng nói "Cảm ơn", không từ chối lòng tốt của Tô Tiếu Tiếu nữa, bưng bát lên nhưng không dám ngồi xuống, sợ quần áo bẩn của mình làm bẩn ghế nhà người ta.

"Ngồi xuống mà uống, để dì đi trút rổ cho cháu." Tô Tiếu Tiếu nói xong xách rổ vào trong nhà.

Trụ Tử uống xong canh rất nhanh, đứng dậy chờ. Một lát sau, Tô Tiếu Tiếu mang rổ ra, bên trong có đựng vài thứ. Trụ Tử thấy bên trong có một đồng tiền, một gói gạo trắng nhỏ và mấy viên kẹo sữa, cậu không dám nhận, xua tay mãi: "Dì ơi, dì đưa cháu năm hào là được rồi, những thứ này cháu không nhận được đâu ạ."

Tô Tiếu Tiếu bảo: "Cháu không cần từ chối, dì đã nói chuyện với bà nội cháu rồi, bà biết chuyện mà. Kẹo sữa là quà gặp mặt của Cơm Nắm nhà dì tặng cho người bạn mới quen. Nếu cháu không muốn làm bạn với Cơm Nắm thì cháu có thể trả lại kẹo cho nó, nhưng dì nghĩ nó sẽ giận lắm đấy."

Cơm Nắm gật đầu lia lịa: "Đúng đấy, bạn thân của tớ đều được tớ tặng kẹo sữa cả, Tiểu Ngư Nhi, Đôn Đôn với Nha Nha đều có. Các bạn có đồ ngon cũng chia cho tớ, cậu cũng là bạn tớ, nên cậu cũng có phần!"

Bạn bè? Danh từ này trong nhận thức của Trụ Tử vốn rất xa lạ. Các bạn ở trường đều không muốn chơi với cậu, vậy mà giờ cậu cũng có bạn rồi sao?

Tô Tiếu Tiếu nhét cái rổ vào tay cậu: "Muộn rồi, về đi cháu. Khi nào ban ngày rảnh rỗi thì lại đến tìm Cơm Nắm chơi, nhà dì lúc nào cũng chào mừng cháu."

Nước mắt Trụ Tử không kìm được nữa, cậu cúi chào thật sâu, ôm rổ quay người bước nhanh ra ngoài. Đợi khi đã ra khỏi mảnh sân đầy hơi ấm ấy, cậu mới dám ngẩng đầu, dùng bàn tay lấm lem lau nước mắt. Ngay sau đó, cậu chạm vào mấy viên kẹo sữa trong rổ, lại mỉm cười.

Cậu có bạn rồi, rốt cuộc cậu cũng có người bạn đầu tiên trong đời, tên cậu ấy là Cơm Nắm! Cậu còn được uống bát canh cá ngon nhất trần đời, là do mẹ của bạn cậu – một người dì rất dịu dàng, xinh đẹp – đã mời cậu uống.

Sau khi cái chân nhỏ của Cơm Nắm khỏi hẳn, cậu bé có thêm một nhiệm vụ mới, đó là... hộ tống cha đi chạy bộ buổi sáng!

Hàn Thành vẫn duy trì thói quen thức dậy lúc sáu giờ. Anh không chỉ tự mình thức giấc mà còn "đào" luôn cả cậu con trai đang say nồng trong giấc mộng dậy.

Cơm Nắm mơ màng dụi mắt, khuôn mặt đầy vẻ bất mãn: "Cha ơi, người ta đang mơ thấy được ăn đùi gà mà, cha làm cái gì thế ạ?"

Ngay cả Tô Tiếu Tiếu cũng ngẩn ngơ, cô ngái ngủ ngồi dậy nhìn anh: "Để con ngủ thêm chút đi, trẻ con phải ăn được ngủ được mới chóng lớn."

Hàn Thành đứng đó, dáng người thẳng tắp như một cây bạch dương nhỏ, gió dập mưa vùi cũng chẳng hề lay chuyển: "Buổi tối ngủ chín tiếng, trưa ngủ một tiếng, mười tiếng đồng hồ là quá đủ rồi. Cha tôi là quân nhân, từ năm năm tuổi tôi đã theo binh lính của ông luyện tập buổi sáng mỗi ngày. Cơm Nắm cũng là con trai quân nhân, nó cũng phải theo cha nó rèn luyện, bắt đầu từ việc chạy chậm mười lăm phút."

Tô Tiếu Tiếu: "..." Hàn Thành, có phải anh không có quân dưới trướng để huấn luyện nên quay sang hành hạ con trai mình không hả?

Thôi được rồi, nếu Cơm Nắm sáu giờ sáng dậy rèn luyện mà có thể lớn lên cao 1m85 như cây bạch dương kia thì cứ để cậu bé tập đi.

Tuy nhiên, Tô Tiếu Tiếu vẫn công bằng lên tiếng: "Hơn chín giờ mới lên giường, kể chuyện trước khi ngủ một lúc thì cũng phải tầm chín rưỡi mới ngủ say. Hay là mai sáu rưỡi hãy dậy tập? Vừa vặn sáu rưỡi em dậy làm bữa sáng, hai cha con tập về là có cơm ăn luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!