Nhóc Tiểu Đậu Bao cũng "lạch bạch" chạy tới, trọng tâm không vững khiến hai chân vấp vào nhau, "uỵch" một cái ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt ngơ ngác.
Bình thường thì Tô Tiếu Tiếu chắc chắn sẽ để cậu tự bò dậy, nhưng giờ lo cậu ngã đụng phải cái tay đang bị thương, cô liền đi tới đỡ cậu dậy, phủi bụi trên mông: "Tiểu Đậu Bao bị đau mông rồi phải không? Chúng mình không vội, lần sau nhớ đi chậm một chút là sẽ không ngã."
Tiểu Đậu Bao gật đầu "vâng" một tiếng.
Tô Tiếu Tiếu buông cậu ra: "Đi đi, lại chỗ anh xem gà con."
Lần này Tiểu Đậu Bao thực sự đi từng bước một thật chậm tới mới ngồi thụp xuống cùng anh xem gà.
Bác Trương thầm kinh ngạc. Người ta vẫn bảo mẹ kế khó làm, bác thấy Tô Tiếu Tiếu làm đâu có khó gì, cả hai đứa trẻ đều rất nghe lời cô.
"Tiếu Tiếu à, hai đứa nhỏ nhà cô ngoan thật đấy. Hai đứa nhà bác cứ như lũ khỉ con, nghịch ngợm kinh khủng, ba ngày không đánh là nhảy lên nóc nhà dỡ ngói, ngày nào cũng làm nhà cửa ầm ĩ cả lên."
Hai nhóc tỳ này vẫn luôn khiến Tô Tiếu Tiếu tự hào: "Chúng ngoan lắm ạ."
Vừa ngoan vừa thông minh.
Bác Trương dù sao cũng chưa thân thiết với Tô Tiếu Tiếu nên không tiện nói nhiều. Tô Tiếu Tiếu lại rất nhiệt tình, bảo Cơm Nắm thả gà con ra, rồi xếp hồng đầy một lồng mới trả lại cho bác.
Bác Trương từ chối: "Thế sao được? Gà con không phải cho không các cháu, là Chủ nhiệm Hàn dùng phiếu lương thực đổi với nhà bác mà."
Tô Tiếu Tiếu buông tay: "Hồng nhà cháu trồng được, bác mang về cho mấy đứa nhỏ ăn, bảo chúng rảnh thì qua tìm Cơm Nắm nhà cháu chơi."
Thời này trái cây là đồ xa xỉ, có tiền chưa chắc đã mua được. Vừa vào cửa bác đã thấy hồng đầy dưới đất, bác cứ ngỡ Tô Tiếu Tiếu cùng lắm là đưa bác hai quả gọi là thôi, không ngờ cô lại xếp đầy một lồng cho bác, bác thực sự ngại không muốn nhận nhiều của người ta như thế.
"Mấy đứa nhỏ nhà cô cũng cần ăn mà."
Tô Tiếu Tiếu chỉ tay xuống đất: "Vẫn còn nhiều lắm ạ, đủ cho chúng ăn lâu rồi. Sau này gà mái đẻ trứng cháu còn chưa biết ấp gà con thế nào, còn phải làm phiền bác nhiều đấy ạ."
Bác Trương cười rạng rỡ, trong lòng cũng thấy yên tâm hẳn: "Có gì mà phiền chứ? Chuyện nuôi gà ở cái trấn này, bác mà nhận đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất đâu. Cô cứ yên tâm, cứ để bác lo. Bác phải về nấu cơm tối cho tụi nhỏ đây, sau này có vấn đề gì về nuôi gà cứ bảo Cơm Nắm qua tìm bác."
Tô Tiếu Tiếu: "Vậy cháu cảm ơn bác Trương trước ạ. Cơm Nắm, Tiểu Đậu Bao chào bác Trương đi con."
Cơm Nắm dắt em đứng dậy vẫy tay chào bác Trương, còn cầm cái tay nhỏ của Tiểu Đậu Bao vẫy vẫy: "Cháu chào bà Trương ạ."
Bác Trương cười tít cả mắt: "Chào các cháu, ngoan quá, rảnh thì qua tìm Đôn Đôn nhà bà chơi nhé."
Tiễn bác Trương đi thì đã gần năm giờ rồi. Hồng hôm nay chắc chắn không gọt hết được, Tô Tiếu Tiếu còn phải chuẩn bị cơm tối, nên cô mang chỗ hồng đã gọt xong lên bờ tường phơi, chỗ hồng chưa gọt thì bảo Cơm Nắm và Tiểu Đậu Bao nhặt xếp lên ghế đá.
Hai anh em bị mấy sinh vật nhỏ lông tơ vàng óng thu hút toàn bộ sự chú ý, lần đầu tiên không nhận nhiệm vụ của Tô Tiếu Tiếu mà cứ ngồi xổm đó không chịu nhúc nhích.
Cơm Nắm sờ sờ gà con, hỏi Tô Tiếu Tiếu: "Mẹ ơi chúng đẹp quá, có phải y hệt chú vịt con xấu xí mẹ kể không ạ?"
Tô Tiếu Tiếu đi tới ngồi thụp xuống, bắt một con đặt vào lòng bàn tay rồi lắc đầu: "Lông thì giống, màu cũng giống, nhưng mỏ thì khác. Mỏ vịt con bẹt hơn vì chúng phải quạt nước bơi lội, bàn chân cũng có màng nối lại như cái quạt nhỏ để cản dòng nước."
"Ồ." Cơm Nắm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Tô Tiếu Tiếu lại nói: "Nếu con không giúp mẹ nhặt hồng thì ra vườn rau đào thử xem có con giun đất nhỏ nào không, có thì đào vài con về cho gà con ăn."
"Vâng ạ mẹ, con đi đào giun cho gà ăn đây." Cơm Nắm chạy vù đi.
Chạy đến vườn rau dùng hai tay bới đất, Tô Tiếu Tiếu lấy một đoạn tre Hàn Thành mang về chặt ra rồi ngồi xuống làm mẫu: "Đào thế này này, đừng dùng tay bới. Có câu nói thế này: 'Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí', nghĩa là muốn làm tốt một việc thì chúng ta phải tận dụng công cụ tốt nhất, phù hợp nhất, như vậy mới đạt được kết quả gấp đôi mà tốn nửa công sức.
Với lại cố gắng đừng làm mình bẩn quá, mẹ giặt quần áo vất vả lắm đấy."
Cơm Nắm nửa hiểu nửa không, nhưng cái đoạn không được dùng tay bới mà phải dùng công cụ, không được làm bẩn quần áo thì cậu hiểu: "Báo cáo mẹ, đã rõ!"
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu nhóc con. Trẻ con sớm hiểu chuyện thì dạy trước một chút cũng không có gì không tốt, tiếp thu được bao nhiêu không quan trọng, năm dài tháng rộng mưa dầm thấm lâu kiểu gì cũng có ích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!